Một là Ôn Niệm đã hứa với Liêu Thư Đình sẽ đến sớm, hai là bản thân cô cũng muốn đi sớm, nên khoảng bốn giờ chiều hôm sau, Ôn Niệm chào tạm biệt bà ngoại rồi bắt xe buýt đến trường.
Năm giờ, cô cùng Liêu Thư Đình vào lớp. Giờ này lớp chưa có nhiều người, chỉ lác đác bảy tám học sinh, dù sao tiết tự học buổi tối phải đến bảy giờ mới bắt đầu.
Ôn Niệm theo bản năng nhìn về phía hàng cuối cùng cạnh cửa sổ, quả nhiên anh chưa đến. Cô lập tức thu hồi ánh mắt, bắt đầu ôn tập nội dung đã học mấy ngày nay, còn Liêu Thư Đình thì đang chạy đua nước rút để làm bài tập.
Thoáng cái một giờ trôi qua, học sinh bắt đầu lục tục đến lớp, phòng học yên tĩnh trở nên ồn ào náo nhiệt, vở bài tập chuyền đi chuyền lại bay tứ tung.
Trần Tri Duyên vẫn chưa đến.
Đến sáu giờ bốn mươi, hầu hết mọi người trong lớp đã có mặt, chỉ còn lại một chỗ trống ở hàng cuối cùng cạnh cửa sổ.
Ôn Niệm ngước nhìn chiếc đồng hồ treo phía trên bảng đen, bắt đầu thấy hơi bồn chồn.
Đợi đến khi chỉ còn hai ba phút nữa là bảy giờ thì cuối cùng một tiếng bước chân không nhanh không chậm cũng vang lên từ cửa sau.
Ôn Niệm theo phản xạ quay đầu lại. Trần Tri Duyên bước vào từ bên ngoài, vẫn như thường lệ, anh luôn đến vào phút cuối, như thể đang dạo chơi nhàn tản.
Trái tim cô bỗng nhiên bay bổng.
Vì lần gặp lại sau hai ngày này.
Nói ra thì, rõ ràng chỉ có hai ngày, nhưng lại có cảm giác như đã lâu lắm rồi không gặp.
Thích một người thật kỳ lạ.
Ôn Niệm thu lại ánh mắt, cô khẽ mỉm cười không tiếng động.
Nhưng mà, dù thế nào đi nữa, lại được gặp anh rồi.
Trần Tri Duyên, chào buổi tối.
...
Một đêm trôi qua, đến thứ Hai.
Tiết thể dục giữa giờ thứ Hai không cần tập thể dục mà là chào cờ.
Các lớp đã sớm xếp hàng ngay ngắn trên sân trường, chờ đợi đội nghi thức mang quốc kỳ ra.
Ánh nắng chói chang, bầu trời xanh thẳm, đội nghi thức xuất hiện trong sự chú ý của hàng nghìn người. Dẫn đầu là Trần Tri Duyên và một nam sinh khác, cả hai là người kéo cờ, theo sau là bốn người bảo vệ cờ, rồi đến đội nghi trượng.
Dưới cột cờ, người bảo vệ cờ trao lá cờ Ngũ Tinh Hồng Kỳ rực rỡ cho người kéo cờ. Người kéo cờ bước lên đài, lá cờ đỏ tung lên không trung rồi đón gió bay phấp phới.
Dưới cái nắng gay gắt, Ôn Niệm đứng giữa hàng ngàn người, đôi mắt không chớp nhìn chằm chằm vào bóng dáng trên đài.
Rõ ràng trên đài còn có những người khác, nhưng cô chỉ nhìn thấy mỗi Trần Tri Duyên.
Anh đứng ở đó, dường như còn chói lọi hơn cả ánh mặt trời trên đỉnh đầu.
Rực rỡ đến mức khiến ánh mắt cô không thể rời đi dù chỉ một li.
Không lâu sau, Quốc ca kết thúc, nghi thức chào cờ hoàn thành, tiếp theo là phần diễn thuyết dưới cờ và bài phát biểu dài dòng của lãnh đạo.
Hai mươi phút trôi qua, sự hứng thú ban đầu dưới cái nắng gắt biến thành sự khó chịu, bên cạnh bắt đầu có người thì thầm than phiền.
"Khi nào mới xong đây, nóng chết mất."
"Đứng mà chân tớ tê hết cả rồi."
"Thật sự ghét chào cờ hàng tuần, đặc biệt là phần phát biểu của mấy thầy cô lãnh đạo!"
"Tớ cũng vậy, nói xem mấy ông già này lấy đâu ra lắm lời thừa thãi để nói thế."
“...”
Ôn Niệm đứng thẳng, lặng lẽ nhìn bóng dáng ấy, trong lòng lại vô cùng vui sướиɠ.
Dù học cùng một lớp nhưng cô cũng ít có cơ hội như thế này, có thể quang minh chính đại nhìn anh, cứ nhìn mãi như vậy.
Không ai biết, kể từ ngày hôm đó, vì một người, Ôn Niệm bắt đầu yêu thích buổi chào cờ sáng thứ Hai mà những người khác đều chán ghét.
...
Vài ngày sau, học sinh khối mười trường Nam Trung cuối cùng cũng chào đón kỳ thi tháng, cũng là kỳ thi đầu tiên trong đời học sinh cấp ba của họ.
Kỳ thi tháng diễn ra trong hai ngày, thứ Bảy và Chủ Nhật.
Tối thứ Sáu, Lý Quốc Hồng đã dán danh sách phòng thi lên bảng. Sau giờ tự học, Ôn Niệm và Liêu Thư Đình chen chúc trong đám đông để xem phòng thi và số ghế của mình.
Xem xong của mình, Ôn Niệm lại đi xem của Trần Tri Duyên.
Thật tình cờ, cô và Trần Tri Duyên lại cùng một phòng thi.
Ghi nhớ số phòng thi và số ghế của mình, tiện thể ghi luôn của Trần Tri Duyên, Ôn Niệm và Liêu Thư Đình thu dọn đồ đạc rồi rời khỏi lớp học.
Bảy giờ rưỡi sáng hôm sau, Ôn Niệm ăn sáng xong, sắp xếp đơn giản dụng cụ thi cử, chào Liêu Thư Đình rồi mỗi người đi về phòng thi của mình.
Cô và Trần Tri Duyên đều ở phòng thi số 3, ngoại trừ hai người họ, phòng thi số 3 không còn ai là người của lớp Một.
Ngồi vào chỗ, Ôn Niệm bắt đầu ôm sách tranh thủ thời gian cuối cùng để nhẩm lại.
Hết chương 27.