Chương 26

Cô từ từ mở cuốn sổ phác họa ra, lật từng trang.

Thực ra cô chưa từng học vẽ, bà ngoại nuôi cô ăn học đã đủ vất vả, Ôn Niệm không thể nào tiêu tiền để đi học vẽ được. Cô nghe nói bút vẽ, giấy vẽ, màu vẽ đều rất đắt, học vẽ có khi còn tốn tiền hơn cả học thêm.

Những bức vẽ của cô đều là tự mò mẫm, không có quy tắc nào, hoàn toàn dựa vào sở thích từ nhỏ đến lớn.

Nhưng chắc là vẽ cũng không tệ, trong giờ Mỹ thuật, tranh của cô luôn được giáo viên khen ngợi.

Trong cuốn sổ này, cô vẽ đủ thứ hoa cỏ, rồi cả Sơ Tuyết, bà ngoại và Liêu Thư Đình.

Tất cả những khoảnh khắc đẹp đẽ trong cuộc đời cô những năm qua đều được cô ghi lại bằng cách này, không biết từ lúc nào đã tích lại thành một chồng dày như thế.

Nhưng cuốn sổ này hết từ khi nào nhỉ?

Cô lờ mờ nhớ lần cuối cùng vẽ là một năm trước, cả năm lớp chín cô đều không động đến bút...

Ừm, lâu quá rồi, không thể nhớ ra chút nào.

Ôn Niệm nhìn trang cuối cùng đã được sử dụng, khẽ thở dài.

Vốn dĩ cô muốn vẽ Trần Tri Duyên.

Giờ thì đành phải đợi mua cuốn mới rồi bắt đầu thôi.

Với ý định mai sẽ đến cửa hàng văn phòng phẩm Morning Light để xem, Ôn Niệm chìm vào giấc ngủ.

Sáng sớm hôm sau thức dậy, thật trùng hợp, điện thoại của Liêu Thư Đình gọi đến, hỏi cô có muốn đi dạo phố cùng không.

Ôn Niệm đồng ý ngay.

Sau khi ăn sáng xong, cô đi xe buýt ra ngoài. Đến điểm hẹn với Liêu Thư Đình, cô đi cùng bạn xem quần áo trước, mua trà sữa, rồi đến cửa hàng văn phòng phẩm Morning Light gần đó.

Mua xong cuốn sổ phác họa mới, đi được vài bước, một cửa hàng Bubugao(*) đập vào mắt.

(*) Tên một thương hiệu điện tử, chuyên bán các thiết bị như máy MP3.

Ánh mắt Ôn Niệm lóe lên, cuối cùng vẫn kéo Liêu Thư Đình vào cửa hàng.

Ôn Niệm thực sự không giỏi việc không mua gì nhưng lại cứ kéo nhân viên ra hỏi han. Cô đứng trước quầy ấp úng hồi lâu, cuối cùng mới hỏi: "Có máy MP3 không ạ?"

Nhân viên cười đáp: "Có ạ, chị muốn xem mẫu nào?"

Ôn Niệm làm sao biết MP3 có những mẫu nào, cô có chút ngượng ngùng cúi đầu: "Em có thể xem tất cả các mẫu được không ạ?"

"Tất nhiên rồi, chị đi theo em."

Ôn Niệm và Liêu Thư Đình đi theo nhân viên đến quầy chuyên bán MP3. Nhân viên lấy ra vài mẫu MP3 rồi lần lượt giới thiệu cho họ.

Ôn Niệm xem một lúc, lần lượt hỏi giá.

Những cái giá đó khiến cô đỏ mặt, cô im lặng rất lâu rồi có chút khó xử nói: "Có loại nào không quá đắt không ạ? Không phải mẫu mới cũng được."

Nhân viên hiểu ra, lại lấy thêm vài mẫu khác cho cô xem.

Cuối cùng Ôn Niệm chọn một mẫu màu hồng, giá hơn hai trăm một chút.

Cô thầm ghi nhớ trong lòng, sau khi xin lỗi và cảm ơn, Ôn Niệm đưa Liêu Thư Đình rời khỏi cửa hàng.

Vừa ra khỏi cửa, Liêu Thư Đình vừa nhai trân châu vừa nói không rõ lời: "Cậu muốn mua MP3 à?"

Ôn Niệm gật đầu: "Ừm."

Liêu Thư Đình suy nghĩ một chút: "Không lẽ lại vì Trần Tri Duyên nữa à?"

Ôn Niệm không nói gì, nhưng sự im lặng đã là câu trả lời rõ ràng nhất.

Liêu Thư Đình vừa đá những viên sỏi dưới chân vừa đi vài bước, suy nghĩ một lát: "Cần tớ cho vay tiền không?"

Ôn Niệm nhìn những con búp bê trên quảng trường phía xa, lắc đầu: "Không cần đâu."

Cô đã có ý tưởng rồi.

Tối hôm đó Ôn Niệm lại nhận được điện thoại của Liêu Thư Đình, nhưng lần này không phải để hẹn cô đi dạo phố ngày mai mà là để than thở với cô.

Qua đường dây điện thoại, Ôn Niệm có thể cảm nhận được sự sụp đổ của Liêu Thư Đình ở đầu dây bên kia: "Không phải chứ, chỉ nghỉ có hai ngày mà bài tập sao nhiều vậy á á á á!"

"Tớ sắp phát điên rồi, thật đấy, làm bài tập cả buổi chiều mà vẫn chưa xong. Đặc biệt là bài tập Toán, nếu không nộp được thì Trần Lệ Bình sẽ xé xác tớ mất thôi!"

"Tớ không muốn đi học! Thật sự không muốn đi học huhu..."

"..."

Ôn Niệm kiên nhẫn lắng nghe bạn xả nỗi lòng, nhưng trong lòng lại có những suy nghĩ hoàn toàn khác.

Cô nghĩ lúc này, cô hẳn là khác với suy nghĩ của phần lớn các học sinh. Cô vô cùng mong đến ngày đi học, mong được gặp Trần Tri Duyên.

Sau một lúc than thở, Liêu Thư Đình cuối cùng cũng bình tĩnh lại, và nói ra mục đích thực sự của cuộc điện thoại tối nay: "Niệm Niệm, Niệm Niệm thân yêu, bàn chuyện này, mai đi học sớm nhé, cho tớ chép bài tập được không?"

Gác máy, Ôn Niệm tiện thể chúc bà ngoại ngủ ngon rồi trở về phòng.

Ánh đèn vàng vọt, màn đêm tĩnh mịch.

Cô mở cuốn sổ phác họa mới tinh, bắt đầu vẽ lại hình ảnh Trần Tri Duyên mà cô lần đầu nhìn thấy trong trí nhớ.

Chiếc xe buýt nóng nực, làn gió mang theo hơi nóng, chàng trai mặc áo sơ mi trắng, gương mặt được ánh sáng chiếu rọi trông đặc biệt hời hợt, và chiếc cúc áo không rõ đã đi đâu mất.

Rõ ràng đã hai tháng trôi qua, nhưng tất cả những chi tiết nhỏ nhặt lại rõ ràng như ngày hôm qua.

Không cần phải hồi tưởng, chúng đã tự chảy ra từ đầu bút.

Vẽ xong, Ôn Niệm trịnh trọng ký tên ở góc dưới bên phải, CZY, 20/9/2008.

Trong hai mươi sáu chữ cái tiếng Anh, chỉ có ba chữ cái này khi kết hợp với nhau, là sự tồn tại độc nhất vô nhị và đặc biệt nhất trong lòng cô.

Đó là một bí mật không thể nói ra của tuổi thiếu nữ.

Là một tình yêu vĩ đại trong một quãng thanh xuân ngắn ngủi.

Ngón tay cô vuốt ve bức vẽ một lúc lâu, rồi Ôn Niệm lại mở cuốn nhật ký ra.

Ánh sáng dịu dàng rọi lên trang giấy, cô gái nắn nót từng chữ, nét chữ thanh thoát, vô cùng nghiêm túc.

[Ngày 20 tháng 9 năm 2008, thứ Bảy, trời nắng.

Mùa thu đã đến, thời tiết trở nên lạnh hơn, ngoài cửa sổ là cây hoa quế của nhà ai đó, nở rất thơm.

Lúc này, vạn vật đều yên tĩnh, cậu đang làm gì vậy?

Tớ đang nhớ cậu.

Tớ luôn nhớ cậu.

Sau khi gặp cậu, ngay cả những ngày cuối tuần ngắn ngủi cũng dường như trở nên dài hơn. Tớ bắt đầu mong chờ mỗi lần được đi học.

Vậy thì Trần Tri Duyên, ngủ ngon nhé, ngày mai gặp lại.

Chúc cậu có một giấc mơ đẹp.]

Hết chương 26.