Đứa trẻ ở lứa tuổi này chẳng quan tâm gì cả, chỉ coi trọng thể diện nhất, thà mất gì cũng không được mất mặt.
Vì vậy chiêu này của Lý Quốc Hồng đã đánh trúng tâm lý.
Ngày hôm sau, sau khi ăn sáng xong, thầy bước vào lớp đúng giờ, trong lớp đã ngồi chật kín người.
Thầy cười hài lòng, đang định thong thả ngồi xuống với chén trà trên tay, thì ở cửa có một bóng người lững thững bước vào, vẫn với hai chữ lơ đãng như mọi khi: "Báo cáo."
Y hệt như ngày khai giảng.
Lý Quốc Hồng suýt làm đổ hết chén trà, ông ấy trừng mắt: "Có chuyện gì?"
Trần Tri Duyên bình thản: "Không có gì, ăn chậm thôi ạ."
Anh không cố ý chống đối Lý Quốc Hồng, cũng không nhất thiết phải tỏ ra khác người. Anh làm việc không suy nghĩ nhiều, hoàn toàn tùy hứng.
Việc hôm nay đến muộn hoàn toàn là vì ở hàng bán súp viên có quá nhiều người xếp hàng, mà hôm nay anh lại đúng lúc muốn ăn món đó.
Lý Quốc Hồng cứng họng vài giây, vẫy tay: "Được, vậy em lên biểu diễn cho mọi người xem đi."
Trần Tri Duyên quay về chỗ ngồi, suy nghĩ hai giây, đứng đó hắng giọng, rồi cất tiếng hát một cách tự nhiên.
“Người lang thang chưa ngủ.
Tỉnh dậy trong một đêm tĩnh lặng tại khách sạn lạ.
...
Hóa thành khói, làm mờ tầm nhìn của em.
Mất đi tình yêu, ngày đau khổ nhất đời.
Không thể hiểu, vì sao không thể mãi mãi.
Thật đáng thương, chỉ vì yêu đơn phương.
...
Tam thiên nhược thủy, đợi chờ sự xuất hiện của em.
Trăng tròn trong lòng trời, cùng em chờ ngày mai.
...”
Anh luôn thích đến muộn, khi Lý Quốc Hồng đưa ra ý tưởng này, Ôn Niệm đã từng nghĩ liệu có một ngày cô sẽ được nghe Trần Tri Duyên hát không.
Nhưng cô không ngờ lại nhanh đến vậy.
Cô đã từng tưởng tượng ra dáng vẻ Trần Tri Duyên khi hát, nhưng không ngờ giọng anh lại hay đến thế.
Giọng chàng trai trầm thấp, hơi khàn, mang theo cảm giác đầy câu chuyện. Chỉ vài câu nhưng dường như đã hát vào trong tim cô. Ánh mắt Ôn Niệm lúc này ngây ngốc nhìn về phía anh, không thể rời đi.
Vào năm đó, phần lớn các ngõ ngách đều phát nhạc của Hứa Tung, Từ Lương, Uông Tô Lung. Đối với lứa tuổi của họ, những bài hát của Châu Truyền Hùng thì ít người nghe hơn. Những bài như "Hoàng hôn", "Sa châu tịch mịch lãnh" hay "Lam sắc Thổ Nhĩ Kỳ" thì không ít người biết, nhưng bài này thì ít người biết hơn.
Ít nhất thì Ôn Niệm không biết.
Nhưng khi Trần Tri Duyên kết thúc bài hát, cô khao khát muốn biết tên bài hát này.
Cô tha thiết nhìn Liêu Thư Đình: "Đình Đình, cậu biết bài này tên là gì không?"
Liêu Thư Đình lắc đầu, thấy ánh mắt có chút thất vọng của Ôn Niệm, cô ấy lại véo má bạn: "Đừng có vẻ mặt này, tan học tớ sẽ đi hỏi giúp cậu."
Liêu Thư Đình nói là làm, ngay khi tiết đầu tiên tan học, cô ấy đã đi khắp lớp hỏi thăm. Một lát sau, cô ấy đã có kết quả từ Tống Minh.
Cô ấy chạy về chỗ, Ôn Niệm nắm lấy tay cô ấy: "Thế nào? Hỏi được chưa?"
"Bà cô này đã ra tay thì có chuyện gì không thành công sao?" Liêu Thư Đình đắc ý: "Bài hát của Châu Truyền Hùng, tên là Nhược Thủy Tam Thiên."
Sông Nhược Thủy có ba nghìn con, ta chỉ lấy một gáo nước(*).
(*) Nhược thủy tam thiên, chỉ thủ nhất biều: Lời bài hát trên được lấy cảm hứng từ câu thành ngữ này, và câu dịch trên tớ đã dịch rõ ra cho cả nhà dễ hiểu hơn nha.
Câu thành ngữ có nghĩa là: Dù thế gian có vô vàn điều tốt đẹp, nhưng ta chỉ trân trọng và lựa chọn duy nhất một thứ; thường được dùng để thể hiện sự chung thủy, sắt son trong tình yêu.
Nghe Liêu Thư Đình nói xong, trong đầu Ôn Niệm bất giác hiện lên câu này.
Đúng lúc này, Trần Tri Duyên đi vào từ cửa sau. Ôn Niệm lén lút nhìn anh qua đám đông ồn ào, đột nhiên cảm thấy Trần Tri Duyên thực sự rất khác biệt, ngay cả bài hát anh nghe cũng đầy gu thẩm mỹ như vậy.
Một ngày bình thường trôi qua trong tiếng ríu rít của các cô gái.
Trong căn phòng ký túc xá tối đen, Ôn Niệm nhắm mắt lại.
Ngủ trưa nửa tiếng, rồi lơ mơ tỉnh dậy đi vệ sinh.
Bước xuống đất, cô vừa quay đầu lại thì thấy Sầm Vận vẫn chưa ngủ, ánh sáng lờ mờ lọt ra từ chăn chiếu sáng gương mặt cậu ấy, và cậu ấy đang đeo tai nghe nghe nhạc.
Bốn mắt nhìn nhau, Sầm Vận cử động thò tay ra khỏi chăn, thì thầm với Ôn Niệm bằng giọng gió: "Có phải tớ nghe nhạc làm ồn đến cậu không?"
Ôn Niệm nhìn chiếc máy MP3 trong tay cậu ấy. Vào năm đó, món đồ này rất phổ biến trong giới học sinh, có người thậm chí còn giấu nó cùng dây tai nghe trong tay áo để mang vào lớp nghe.
Nghĩ đến bài hát Trần Tri Duyên đã hát ban ngày, tim Ôn Niệm khẽ lay động, cô nhẹ nhàng lắc đầu. Giữa tiếng ngáy nhẹ của ký túc xá, cô cũng thì thầm với Sầm Vận: "Cái máy MP3 này của cậu bao nhiêu tiền?"
Sầm Vận nói: "Hơn hai trăm."
Một tháng tiền ăn của Ôn Niệm lúc đó chỉ có ba trăm, một chiếc máy MP3 này gần bằng cả tháng tiền ăn của cô.
Nhưng cô vẫn tính toán trong lòng, và vẫn rất muốn có nó.
Ngày hôm sau, thứ Sáu, trước khi nghỉ cuối tuần, việc chọn người kéo cờ của trường cuối cùng cũng có kết quả.
Trần Tri Duyên được chọn.
Tin tức lan truyền, một nhóm các bạn nam vây quanh anh, nói câu này câu kia trông rất hào hứng. Giữa đám đông, vẻ mặt Trần Tri Duyên bình thản như thể không hề quan tâm đến chuyện này.
Đứng từ xa nhìn cảnh tượng đó, Ôn Niệm lại rất vui, thứ Hai tuần tới chào cờ, cô có thể đường đường chính chính nhìn Trần Tri Duyên, không cần sợ anh phát hiện, không cần sợ bị người xung quanh phát hiện.
Vì chuyện này mà khi về đến nhà, trên mặt cô vẫn còn một nụ cười nhẹ.
Có lẽ vì sắp kiểm tra tháng, tuần này các giáo viên giao khá nhiều bài tập về nhà. Sau khi ăn tối, Ôn Niệm chơi với Sơ Tuyết một lúc, trò chuyện với bà ngoại rồi trở về phòng làm bài tập.
Hoàn thành xong hai môn, ngoài cửa sổ trời đã về khuya.
Cơn buồn ngủ vẫn chưa kéo đến, Ôn Niệm ngửi thấy mùi hoa quế từ cây của nhà ai đó bay vào, ngây người một lát rồi lấy một cuốn sổ phác họa từ trong ngăn kéo ra.
Một đêm yên tĩnh như vậy, rất thích hợp để vẽ một bức phác họa để thư giãn.
Hết chương 25.