Có lẽ càng sợ điều gì thì điều đó lại càng đến.
Hai người vừa bước xuống bậc thang cuối cùng, Trần Tri Duyên còn chưa kịp tắt đèn pin điện thoại thì từ xa bỗng có một bóng người chạy tới, kèm theo một giọng nói đầy đe dọa: “Hai đứa kia, đang làm gì lôi kéo nhau thế! Dám cả gan mang điện thoại vào trường! Đúng là vô pháp vô thiên!”
Giáo viên giám thị.
Quả nhiên đã bị thầy bắt gặp.
Ôn Niệm hoảng loạn, không biết nên tự trách mình đã nói gở hay nên trách chứng quáng gà của mình. Cô cứng đờ người tại chỗ, cô nhìn bóng người ngày càng gần mà lo đến mức gần như muốn khóc: "Trần Tri Duyên, làm sao đây..."
Vừa dứt lời, bên tai lại vang lên giọng nói trầm thấp của Trần Tri Duyên, không hề hoảng hốt như thể đã lường trước: "Chuẩn bị đi."
Một câu nói không đầu không cuối, Ôn Niệm còn chưa hiểu ý nghĩa của nó là gì, giây tiếp theo, một hơi ấm truyền đến cổ tay, sau đó cô bị Trần Tri Duyên kéo chạy đi.
Chàng trai chạy rất nhanh, dù kéo theo cô cũng không hề ảnh hưởng đến tốc độ.
Bóng họ lướt qua những ngọn đèn đường vàng vọt, qua những bông hoa nhài trắng nở rộ trong vườn hoa, qua gần hết khuôn viên trường yên tĩnh.
Mọi thứ xung quanh đều lùi lại, tiếng gió vù vù bên tai.
Trong tiếng thở dốc, Ôn Niệm nghe thấy tiếng tim mình đập rất rõ ràng, từng nhịp, từng nhịp một, không biết là vì tiếng quát tháo tức giận của thầy giám thị phía sau, hay vì tốc độ chạy quá nhanh, hoặc là, một cuộc chạy trốn bất ngờ như thế này.
Trong mười lăm năm cuộc đời của Ôn Niệm cho đến nay, chưa bao giờ có một khoảnh khắc nào kịch tính đến vậy.
Khoảnh khắc này, bầu trời đầy sao, tóc bay trong gió, Trần Tri Duyên nắm tay cô chạy, như thể kéo cô vào thế giới của anh trong chốc lát.
Thế giới đó tự do, phóng khoáng, không bị ràng buộc.
Là thế giới mà cô chưa từng thấy bao giờ.
Ánh trăng đổ xuống từ trên cao, Ôn Niệm nhìn chằm chằm vào bóng dáng phía trước, đột nhiên cảm thấy đêm nay thật lãng mạn.
Giống như một giấc mơ rực rỡ.
Dù sau này khi nhớ lại, cô vẫn cảm thấy đó là một trong số ít những khoảnh khắc lãng mạn hiếm hoi trong tuổi mười bảy, mười tám của mình.
Lãng mạn đến mức, mỗi khi nhớ lại, trái tim cô lại run lên.
Họ chạy xuyên qua hàng cây long não, cuối cùng khi thầy giám thị sắp đuổi kịp thì họ chui vào phía sau cánh cửa mở của thư viện.
Cánh cửa mở ra áp sát vào tường, cùng với góc tường tạo thành một không gian hình tam giác chật hẹp.
Cô và Trần Tri Duyên đã nấp trong cái không gian hình tam giác đó.
Thực sự là quá gần.
Cô và Trần Tri Duyên gần như dính sát vào nhau.
Trần Tri Duyên vẫn nắm cổ tay cô, hơi ấm từ đầu ngón tay anh không quá nóng, nhưng lại có một sự hiện diện mạnh mẽ đến mức không thể phớt lờ.
Ánh sáng hơi mờ, Ôn Niệm chỉ có thể nhìn thấy đường nét mờ nhạt của anh. Sự chú ý của anh hoàn toàn ở bên ngoài cánh cửa, tập trung lắng nghe xem tiếng bước chân của thầy giám thị có đang đến gần hay đã rời đi, hoàn toàn không nhận ra tư thế và khoảng cách ám muội của hai người lúc này.
Và cũng không hề có ý định lùi ra một chút nào.
Ôn Niệm mượn bóng tối lén nhìn anh, cô thấy cằm anh góc cạnh, thấy yết hầu nhô ra nơi cổ anh, hơi thở của anh phả vào mặt cô như một chiếc lông vũ lướt qua.
Lúc này rõ ràng không có tiếng động, nhưng lại có thứ gì đó ồn ào đến chói tai.
Đó là tình cảm tràn ngập trong lòng Ôn Niệm, và nhịp tim mất kiểm soát của cô.
Năm nay cô mười lăm tuổi, cùng với chàng trai mình thích nấp trong một góc không ai biết, bên ngoài là tiếng bước chân và tiếng lầm bầm thi thoảng của thầy giám thị. Mọi thứ hỗn loạn như vậy, nhưng lại rung động lòng người đến thế.
Đó là câu chuyện chỉ thuộc về cô và Trần Tri Duyên.
Không biết đã qua bao lâu, đúng lúc Ôn Niệm nghĩ rằng trái tim mình gần như sắp nhảy ra khỏi l*иg ngực thì tiếng bước chân bên ngoài cuối cùng cũng rời đi.
Ôn Niệm hé môi, muốn điều chỉnh lại hơi thở đang quá tải vì tim đập quá nhanh, nhưng một ngón tay lại đặt lên môi cô.
Trần Tri Duyên ra hiệu "suỵt" trước môi cô, và không nói thành lời, anh nói với cô bằng khẩu hình: "Đợi thêm chút nữa."
Ôn Niệm nhìn gương mặt anh đột nhiên đến gần một cách không báo trước, cô mím môi, ngẩn ngơ nín thở lại.
Đêm đó, trong góc nhỏ hẹp đó, Ôn Niệm suýt chút nữa đã ngất đi vì tim đập quá nhanh.
Nhưng cuối cùng thì không.
Trước khi cô ngất đi thì thầy giám thị cuối cùng đã rời đi hẳn. Đợi một lúc lâu, bên ngoài không còn bất kỳ tiếng động nào nữa.
Trần Tri Duyên hoàn hồn, cuối cùng cũng nhận ra họ đã đứng sát nhau đến mức nào. Anh nhanh chóng kéo giãn một chút khoảng cách với cô: "Không sao rồi."
Đúng lúc này, từ ký túc xá vang lên tiếng còi báo hiệu sắp tắt đèn.
Trần Tri Duyên theo phản xạ quay đầu lại, rồi nói: "Sắp tắt đèn rồi, về thôi."
Ôn Niệm khẽ đáp nhưng không nhúc nhích, chỉ khẽ co lại bàn tay vẫn đang được Trần Tri Duyên nắm.
Một chuyển động cực kỳ nhỏ truyền đến từ lòng bàn tay, Trần Tri Duyên cuối cùng cũng nhận ra điều gì đó. Anh nhướn mày, thoải mái buông tay cô ra: "Xin lỗi."
Hơi ấm nơi cổ tay mất đi nhưng mặt Ôn Niệm lại nóng bừng.
Cánh cửa được Trần Tri Duyên đẩy ra, cô cúi đầu đi theo anh rời khỏi đây.
Hai người tạm biệt nhau ở ngã rẽ ký túc xá nam nữ, Trần Tri Duyên quay lưng lại vẫy tay với cô, bóng lưng nhanh chóng biến mất trong màn đêm.
Hết chương 23.