Chương 2

Cánh tay anh buông lỏng nắm tay vịn ngang qua mặt cô. Cô nhìn thấy những gân xanh nổi lên trên cánh tay anh.

Mùi hương thoang thoảng quanh chóp mũi, là mùi gió sau khi tuyết tan, trong lành và sắc lạnh, như thể trong tích tắc đã xua đi mùi chua lên men trong khoang xe.

Đầu óm Ôn Niệm trống rỗng trong chốc lát. Những câu chuyện về mùa hè, những chàng trai trẻ trung, nhiệt huyết trong những câu chuyện đó, bỗng nhiên hiện rõ trong tâm trí cô.

Như thể thời gian đã ngừng trôi, chiếc xe buýt bỗng nhiên chồm lên mạnh mẽ.

Lòng bàn tay đầy mồ hôi của Ôn Niệm không giữ được tay vịn, cơ thể vốn đã chênh vênh bị văng ra ngoài. Trong lúc hoảng loạn, cô vung tay loạn xạ...

Vài giây ngắn ngủi trôi qua trong hỗn loạn, chiếc xe buýt lấy lại thăng bằng.

Cánh tay Ôn Niệm được một bàn tay đỡ lấy giúp cô đứng vững tại chỗ.

Nhưng cô không kịp chú ý đến cánh tay đang được đỡ, cô ngẩng đầu bàng hoàng nhìn cảnh tượng trước mắt, đôi mắt đen láy lộ vẻ hoang mang.

Cúc áo sơ mi của chàng trai trước mặt đã biến mất, chỉ còn lại một sợi chỉ nhỏ run rẩy bay trong không khí.

Và cô, chính là kẻ gây ra chuyện này.

Hơi nóng từ bên ngoài từng đợt từng đợt tràn vào, Ôn Niệm sững sờ vài giây rồi đầu óc cô cuối cùng cũng tỉnh táo lại vài phần nhờ những đợt sóng nhiệt nối tiếp nhau.

Cô cúi xuống cố gắng tìm chiếc cúc áo đã rơi.

Nhưng trong tầm mắt, tất cả đều là những đôi giày nối tiếp nhau, đừng nói là một khe hở nhỏ, rất nhiều đôi giày còn giẫm lên nhau.

Hoàn toàn không thể tìm thấy.

Kết quả này khiến sự hoang mang trong mắt Ôn Niệm càng lớn hơn. Cô như một chú chim nhỏ hoảng sợ, rụt rè nhìn chàng trai, đôi môi mấp máy: "Xin lỗi, tôi, tôi..."

So với sự hoang mang của cô, chàng trai dường như chẳng bận tâm. Anh cúi mắt nhìn cổ áo, tùy tiện vuốt ve vài cái, khóe môi khẽ nhếch: "Không sao đâu."

Ôn Niệm lại không thể coi như không có chuyện gì, nhưng lại không thể thốt ra thêm lời nào.

Không khí chìm vào tĩnh lặng trong chốc lát. Một lúc sau, giọng nói của chàng trai lại truyền đến từ phía trên đầu, không rõ cảm xúc, chỉ mang theo vẻ thờ ơ: "Đứng vững chưa? Đứng vững rồi tôi bỏ tay ra nhé."

Lúc này Ôn Niệm mới chợt nhận ra bàn tay đang đặt trên cánh tay mình.

Bàn tay đó ngón tay thon dài, xương khớp rõ ràng, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay, xương cổ tay hơi nhô ra, ở đó còn có một nốt ruồi đen nhỏ.

Mùa hè nóng như thể muốn nhấn chìm người ta nên cô chỉ mặc một chiếc áo ngắn tay, bàn tay này đặt trên da thịt cô mà không có lớp vải che chắn.

Cảm giác khô ráo, lại hơi thô ráp.

Là cảm giác của những vết chai mỏng trên đầu ngón tay lướt qua da.

Từ nhỏ đến lớn Ôn Niệm chưa từng có tiếp xúc thân mật như vậy với con trai. Dưới hàng mi run rẩy, gương mặt cô chợt ửng lên một tầng hồng nhạt.

Cô gần như có chút vội vàng rụt cánh tay lại, lời nói cũng lắp bắp: "Đứng, đứng vững rồi, cảm ơn."

Cảm giác biến mất, xe buýt tiếp tục lảo đảo chạy về phía trước.

Không ai nói thêm lời nào, cứ thế giữ khoảng cách không xa không gần mà đứng.

Ôn Niệm cúi đầu đứng tại chỗ nhưng nhịp tim của cô vẫn đập loạn xạ không ngừng.

Khoảnh khắc này, trong không gian chật hẹp này, cô dường như cuối cùng đã mơ hồ hiểu được từ "rung động" trong sách.

Cô nhìn chằm chằm vào mũi giày của mình và chàng trai gần như chạm vào nhau, bỗng nhiên nghĩ đến một bộ phim không hề liên quan.

Bộ phim đó từng đặt ra một câu hỏi: Cần bao lâu để yêu một người?

Cô luôn nghĩ rằng, để yêu một người có lẽ cần rất nhiều thời gian, có thể ít nhất là ba, năm năm hay thậm chí lâu hơn nữa.

Nhưng bây giờ, cô đã có câu trả lời.

Cần bao lâu để yêu một người... Một giây là đủ rồi.

...

Không biết đã qua bao lâu, có lẽ là một khoảng thời gian rất dài, dù sao xe buýt chớp mắt đã qua ba trạm, đã đến một con phố khác rồi. Nhưng Ôn Niệm lại cảm thấy dường như chỉ trong chớp mắt, chàng trai đã xuống xe.

Vẫn là mùi gió lạnh sau tuyết tan, lướt nhẹ qua chóp mũi, thoáng qua rồi biến mất.

Đợi đến khi Ôn Niệm hoàn hồn, bóng dáng ấy đã ở ngoài cửa xe.

Nhịp tim trong l*иg ngực vẫn chưa ngừng đập, Ôn Niệm nắm chặt tay vịn, rướn cổ nhìn theo bóng lưng đó cho đến khi bóng dáng ấy biến mất trong dòng xe cộ tấp nập trên đường phố và không còn thấy nữa.

Hết chương 2.