Kỳ nghỉ ngắn ngủi hai ngày thoáng chốc đã hết, chiều ngày 10, Ôn Niệm quay lại trường.
Khi đến lớp, đã có khá nhiều người, chẳng có bài tập chính thức nào nên lúc này họ đang tụm năm tụm ba lại đùa nghịch, ồn ào cả một góc.
Ôn Niệm ngồi vào chỗ của mình, lặng lẽ mở sách Toán ra và tiếp tục xem tiếp, trong lúc nghỉ ngơi cô đã ôn lại những kiến thức đã học trong mùa hè, cơ bản là đã thuộc lòng.
Nửa tiếng sau, Liêu Thư Đình vào lớp, đưa cho cô một thanh sô cô la rồi liếc nhìn cuốn sách đang mở của cô: “Lại học nữa à.”
Ôn Niệm khẽ đáp: “Ừ.”
Liêu Thư Đình bèn quay đầu lại nói chuyện với người phía sau.
Cô ấy không thích học, cũng chẳng có hoài bão lớn lao gì, chỉ giống như phần lớn mọi người, làm những việc mà một học sinh nên làm một cách tuần tự, sẽ nghe giảng chăm chú, sẽ hoàn thành bài tập, nhưng chỉ có vậy thôi. Nếu bắt cô ấy dành cả thời gian nghỉ ngơi, giải trí để học thì cô ấy nhất quyết không làm.
Nhưng cô ấy chưa bao giờ làm phiền Ôn Niệm học.
Nửa tiếng sau nữa, đến bảy giờ, Trần Tri Duyên thong thả bước vào lớp đúng giờ, gần như cùng lúc với thầy Lý Quốc Hồng.
Anh dường như không phải là loại học sinh giỏi theo ý nghĩa truyền thống, anh không thích tuân thủ quy tắc, cũng không có cái kiểu nỗ lực dùng hết mọi thời gian vào việc học. Cả hai lần khai giảng, anh đều là người cuối cùng vào lớp.
Anh dường như luôn khác biệt với những người xung quanh.
Lý Quốc Hồng liếc nhìn quanh lớp, ông ấy ho khan hai tiếng khiến cả lớp dần dần im lặng.
Ôn Niệm cũng bị cắt ngang dòng suy nghĩ, cô khẽ thu lại ánh mắt.
Vẫn chưa chính thức vào học nên hôm nay thực ra cũng chẳng có việc gì quan trọng, toàn là những chuyện lặt vặt.
Việc đầu tiên là đổi chỗ.
Một tuần trước họ ngồi lộn xộn, hoặc là ngồi với người quen, hoặc là chọn một chỗ mình thích, ngồi lung tung hết cả, chẳng quan tâm có che khuất người phía sau hay không. Nhìn từ trên bục giảng xuống trông như những cành cây lởm chởm.
Lý Quốc Hồng cầm một danh sách trên tay, đó là danh sách thầy đã sắp xếp dựa trên những quan sát ban đầu mấy ngày nay kết hợp với chiều cao của mọi người trong lớp.
Sau khi yêu cầu tất cả mọi người thu dọn đồ đạc và đứng ra hành lang, thầy bắt đầu gọi tên.
Hai mươi phút sau, bốn mươi tám học sinh lớp Một đã ổn định chỗ ngồi.
Ôn Niệm vẫn ngồi cùng bàn với Liêu Thư Đình, ở dãy thứ ba gần cửa sổ.
Còn Trần Tri Duyên, vì chiều cao nên được xếp ở dãy cuối cùng gần cửa sổ, ngồi cùng bàn với Tống Minh.
Ôn Niệm cúi đầu nhìn cuốn sách trên tay, cảm xúc bỗng dưng có chút u buồn.
Trước kia Trần Tri Duyên ngồi ở góc chéo đối diện, cô chỉ cần liếc mắt sang là có thể nhìn thấy, giờ anh và cô cách nhau bốn dãy, nếu không quay đầu lại thì làm sao có thể nhìn thấy được.
Nhưng làm sao cô có thể quay đầu lại một cách trắng trợn.
Thế nhưng chỗ ngồi này là do Lý Quốc Hồng đích thân sắp xếp, cô chẳng có cách nào thay đổi.
Không ai biết được bí mật sâu kín trong lòng cô gái nhỏ, Lý Quốc Hồng sau khi sắp xếp chỗ ngồi xong, bắt đầu chọn ban cán sự lớp.
Lớp trưởng vẫn là Tưởng Vân Chu, tuần qua cậu ta đã làm việc rất tốt, cả lớp đều khá hài lòng.
Lớp phó học tập là Sầm Vận.
Thực ra Lý Quốc Hồng có ý định để Trần Tri Duyên đảm nhiệm vị trí này, nhưng anh lại không muốn.
Không biết có phải là ảo giác của cô không, Ôn Niệm luôn cảm thấy anh là một người ngoài nóng trong lạnh, nhìn bề ngoài có vẻ tùy tiện và dễ nói chuyện nhưng thực chất lại có chút lạnh lùng, có thể ngồi cùng các bạn nam trong lớp nói cười, nhưng lại chưa thực sự hòa nhập với họ.
Anh giống như một người ngoài cuộc, ở giữa họ, nhưng chỉ thờ ơ nhìn mọi thứ xảy ra xung quanh.
Vì anh không muốn nên Lý Quốc Hồng cũng không ép buộc, và đã chọn Sầm Vận.
Ủy viên kỷ luật được chọn là một nữ sinh làm việc rất tỉ mỉ, tuy là con gái nhưng cô ấy rất có uy, một vài bạn nam trong lớp cũng không dám quá ồn ào trước mặt cô ấy.
Lớp phó thể dục là Tống Minh, cậu ấy có năng khiếu thể thao rất tốt.
Cuối cùng là lớp phó văn nghệ, một nữ sinh giỏi nhảy múa.
Ban cán sự lớp đã được chọn xong, một bạn nam lớp khác đi vào thông báo lớp họ xuống chuyển sách.
Mười mấy bạn nam ùa ra khỏi lớp.
Những cuốn sách giáo khoa mới được phát ra, Ôn Niệm nắn nót viết tên mình rồi xếp gọn gàng lại. Trên bục giảng, Lý Quốc Hồng bắt đầu họp lớp với chủ đề "hướng tới học kỳ mới".
Những người trung niên đại khái đều lảm nhảm như vậy, trong tiếng lải nhải của thầy, Ôn Niệm mở sách giáo khoa mới, bắt đầu đọc trước bài học đầu tiên của từng môn, ngày mai họ sẽ chính thức bắt đầu vào học.
Ngày khai giảng thực sự, cứ thế kết thúc trong tiếng lải nhải của thầy Lý Quốc Hồng.
Mọi người trong lớp đứng dậy bắt đầu lần lượt rời đi, bên tai vang lên tiếng ghế bàn cọ xát với nền nhà.
Liêu Thư Đình cầm bình nước đứng dậy một cách nôn nóng: "Niệm Niệm, cậu chưa đi à?"
Vẫn còn một môn cuối cùng chưa đọc trước xong, Ôn Niệm lắc đầu: "Cậu về trước đi, tớ còn chút nữa là xong, tớ muốn đọc xong rồi mới về."
"Không phải chứ, ngày khai giảng đầu tiên cậu đã chăm chỉ vậy rồi à."
"Nội dung cấp ba khó, tớ sợ không theo kịp."
Liêu Thư Đình không nói thêm gì, tối nay cô ấy thật sự có việc gấp: "Ngày mai chiếc áo khoác bị hết hàng ở Dĩ Thuần sẽ có hàng mới, tớ phải về gọi điện dặn mẹ tớ ngày mai nhớ đi xem giúp, vậy tớ về trước nhé."
"Cậu đọc xong thì về sớm đi."
"Ừ."
Hết chương 17.