Đến khi bước vào nhà, gọi một tiếng “bà ơi” rồi lại cười cúi đầu ôm lấy Sơ Tuyết mà xoa nắn.
Sơ Tuyết là một con mèo hoang cô nhặt được năm cô năm tuổi. Ngày hôm đó đúng vào ngày tuyết đầu mùa năm 98, một con mèo con vài tháng tuổi yếu ớt kêu “meo meo” yếu ớt ở ngoài cửa, trông có vẻ sắp không qua khỏi.
Ôn Niệm nhặt nó về nhà, cho nó một mái ấm, và cũng cho nó một cái tên. Vì hôm đó là ngày tuyết đầu mùa năm 98, con mèo lại toàn thân trắng như tuyết, nên Ôn Niệm gọi nó là Sơ Tuyết.
Sơ Tuyết không kén ăn, ăn được mọi thứ, cứ thế lớn lên cùng cô và bà ngoại. Đến năm nay, nó đã mười tuổi, là một con mèo già rồi.
Nhưng nó vẫn rất quấn người, mỗi khi Ôn Niệm ra ngoài, nó đều ngồi đợi ở cửa cho đến khi cô về. Ôn Niệm vừa gọi tên nó, nó sẽ lại gần, liên tục dùng đầu cọ vào người cô.
Ôn Niệm ôm Sơ Tuyết vuốt ve một lúc lâu mới thỏa mãn buông tay.
Bà ngoại bưng một đĩa rau từ trong bếp ra: “Mau lại đây cho bà xem nào, có sụt cân không.”
Ôn Niệm cởi cặp sách đi vào bếp, bà ngoại đặt đĩa rau xuống, ôm mặt cô xem xét từ trên xuống dưới, cuối cùng gật đầu yên tâm: “Không sụt cân.”
“Cơm ở căng tin trường cũng ổn ạ, bà đừng lo lắng nha.”
“Ừ, ở trường phải ăn uống đầy đủ, cấp ba là lúc đang lớn, đừng tiết kiệm tiền ăn, bà có tiền mà.”
“Con biết rồi, nhưng vẫn nhớ cơm bà nấu quá, cơm bà nấu là ngon nhất.” Ôn Niệm cười nhẹ, giọng mềm mại nũng nịu với bà ngoại. Chỉ trước mặt bà ngoại, cô mới bộc lộ khía cạnh trẻ con của mình: “Hôm nay chúng ta ăn gì vậy bà, cháu đói quá.”
“Bà hầm sườn non cháu thích nhất, mau đi rửa tay đi.”
“Vâng ạ!”
Ánh đèn vàng ấm áp, căn phòng không lớn, con mèo nằm dưới chân, Ôn Niệm và bà ngoại cùng nhau ăn một bữa tối ấm cúng.
Ăn xong, Ôn Niệm nói với bà ngoại một tiếng rồi trở về phòng làm bài tập.
Thực ra vẫn chưa chính thức vào học, nói là bài tập nhưng cũng chỉ là một số nhiệm vụ ôn tập rất đơn giản.
Mấy ngày huấn luyện quân sự này cô không xem nên hơi quên mất.
Ôn Niệm lấy sách toán ra và ôn lại một lần.
Không biết đã qua bao lâu, ngoài cửa sổ trời đã dần khuya, Ôn Niệm che miệng ngáp một cái rồi ra ngoài rót nước uống.
Vừa bước ra khỏi phòng, cô nhìn thấy một tia sáng lọt ra từ khe cửa phòng bà ngoại ở gần đó.
Khuya rồi, bà ngoại vẫn chưa ngủ sao?
Ôn Niệm cầm cốc nước đi tới rồi đẩy cửa ra. Dưới ánh đèn vàng mờ, bà ngoại đang đeo kính lão thêu thùa.
Bà ngoại có một tay nghề thêu thùa rất giỏi, những bông hoa, chim chóc, côn trùng thêu ra đều sống động như thật. Mười dặm quanh đây ai cũng biết, ngoài chợ có người đặt bà làm thêu. Bấy lâu nay bà đã dựa vào nghề này để nuôi cô ăn học.
Ôn Niệm nhìn bóng dáng bà dường như gù hơn một chút và mái tóc bạc mới thêm sau vài ngày không gặp, cô khẽ chớp mắt rồi đi tới ôm lấy bà ngoại từ phía sau: “Bà ơi, sao khuya rồi mà bà vẫn chưa ngủ ạ?”
“Trời lạnh rồi, bà muốn may thêm áo mới cho Niệm Niệm của bà. Cái áo khoác len đó cháu mặc ba năm rồi, hơi chật rồi đấy.”
“Không chật đâu, vẫn mặc được mà.” Ôn Niệm cọ má vào bà ngoại một cách thân thiết: “Cháu không cần áo mới đâu, cháu chỉ cần bà khỏe mạnh, đừng làm việc mệt nhọc.”
“Cháu gái của bà thật hiểu chuyện.” Bà ngoại thêu mũi kim cuối cùng, tháo kính lão: “Được rồi, vậy nghe lời Niệm Niệm, không thêu nữa, đi ngủ thôi.”
Ôn Niệm vuốt mái tóc bạc của bà, cuối cùng cũng yên tâm, đứng dậy: “Vâng, vậy cháu cũng về ngủ đây.”
Nói là ngủ, nhưng Ôn Niệm lại không ngủ được. Nhìn trần nhà một lúc, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ, trong đầu cứ nghĩ đến Trần Tri Duyên.
Nghĩ đến dáng vẻ hào hứng của anh trên bục khán đài.
Nghĩ đến việc anh đã khẽ gọi tên cô.
Nằm một lúc, lòng Ôn Niệm khẽ động, cô ngồi dậy.
Trước bàn học, cô lấy ra một chiếc hộp sắt trong ngăn kéo.
Chiếc hộp mở ra, bên trong trống rỗng, chỉ có một chiếc cúc áo màu trắng.
Ôn Niệm ôm chiếc cúc áo đó ngắm thật lâu, rồi lại lấy cuốn nhật ký ra.
Ngoài cửa sổ, một khung cảnh tĩnh mịch. Gió thổi qua ngọn cây, xào xạc.
Ôn Niệm nhìn chiếc cúc áo và bắt đầu viết.
[Ngày 8 tháng 9 năm 2008, thứ Hai, trời nắng.
Thích một người sẽ biến một người thành kẻ tham lam. Rõ ràng ban đầu chỉ muốn nhìn từ xa, giờ lại cứ muốn ở gần anh hơn một chút, gần hơn nữa.
Luôn không thể kiểm soát được mà nghĩ, liệu anh ấy đã đọc lá thư tình của cô gái kia chưa? Anh có đồng ý với cô ấy không?
Ngày kia sẽ chính thức vào học, liệu lúc đó sẽ có câu trả lời không?
Hy vọng là sẽ có.
Hy vọng là sẽ đúng như những gì mình nghĩ.
Trần Tri Duyên, ngủ ngon nhé, hẹn gặp lại vào ngày khai giảng.]
Hết chương 16.