Mải suy nghĩ, Ôn Niệm không để ý phía sau có mấy nam sinh đang đùa giỡn lao tới, cô lơ đễnh một cái, chiếc ghế trên tay bị va chạm tuột khỏi tay.
Chiếc ghế rơi xuống đất vang lên một tiếng “bịch” nặng nề.
Chàng trai va vào cô vô tâm nhìn lại, nói hai tiếng “xin lỗi” qua loa rồi lại tiếp tục đùa giỡn với bạn, lướt qua cô như một cơn gió.
Thực ra tay cô vừa bị chạm vào không nghiêm trọng, nhưng cũng có một chút đau nhói lướt qua.
Ôn Niệm khẽ nhíu mày xoa xoa chỗ ngón tay hơi đỏ rồi cúi người xuống nhặt ghế.
Liêu Thư Đình đứng bên cạnh la mắng ầm ĩ.
Giữa một mớ ồn ào, cô còn chưa chạm vào chiếc ghế, một bàn tay với các khớp xương rõ ràng đã nhanh hơn cô một bước nhặt chiếc ghế lên. Một nốt ruồi đen nhỏ ở khóe mắt lướt qua.
Chưa kịp ngước mắt lên, Ôn Niệm đã biết đó là ai.
Cơn đau ở ngón tay đột nhiên biến mất không dấu vết, một cảm xúc căng thẳng thay thế cho chút tủi thân vì bị va chạm. Ôn Niệm gần như ngay lập tức trở nên lúng túng.
“Cảm ơn.” cô vẫn không dám nhìn thẳng vào anh, chỉ cúi mi mắt rồi đưa tay ra: “Đưa cho tớ đi.”
Trần Tri Duyên lại không có ý định đưa ghế cho cô, chỉ hỏi lại một cách lạnh nhạt: “Tay thế nào rồi?”
Anh đã để ý.
Nhận thức này khiến trái tim Ôn Niệm đập mạnh, có cảm giác bồng bềnh như đang bước trên mây.
Nhẹ nhàng xoa xoa ngón tay không còn cảm giác, cô cúi đầu, nhưng không thể kìm được nụ cười: “Vẫn ổn.”
Trần Tri Duyên gật đầu, nhưng vẫn không có ý định trả ghế lại cho cô:
“Tôi giúp cậu mang về lớp nhé.”
Ôn Niệm không giỏi từ chối người khác.
Và cũng không muốn từ chối Trần Tri Duyên.
Cô luôn muốn tạo ra đủ mọi mối liên kết với anh, dù chỉ là một chuyện nhỏ nhặt như giúp cô mang ghế.
Trong mắt cô, dường như chỉ cần như vậy, mối quan hệ giữa họ lại gần hơn một chút.
Thế là cô cẩn thận và vui sướиɠ đi bên cạnh Trần Tri Duyên, lặng lẽ bước về phía phòng học.
Liêu Thư Đình không biết đã lặng lẽ rời đi từ lúc nào.
Tiếng người ồn ào xung quanh dường như cũng rời xa cô.
Ôn Niệm cảm thấy mình không nghe thấy gì cả, chỉ nghe thấy tiếng thở của cô và Trần Tri Duyên, cùng với tiếng tim cô đập thình thịch trong l*иg ngực.
Trái tim đập, cứ như không phải của riêng cô.
Họ đi xuyên qua những hàng cây long não cao lớn hai bên đường, xuyên qua những bông hoa nhài trắng đang nở rộ trong bồn hoa, xuyên qua cơn gió nóng rát của buổi trưa. Mọi thứ đều thật tuyệt vời.
Nhưng những điều tốt đẹp thường ngắn ngủi.
Về đến phòng học, Trần Tri Duyên hỏi vị trí của cô, rồi theo hướng tay Ôn Niệm chỉ mà đặt chiếc ghế xuống, sau đó định rời đi.
Ôn Niệm có chút hụt hẫng, vì hành trình ngắn ngủi này kết thúc, và cũng vì kỳ nghỉ sắp tới, chiều nay họ được nghỉ, một kỳ nghỉ ngắn chỉ hai ngày.
Thời gian ở bên anh, cô luôn cảm thấy không đủ.
Tình yêu tuổi mới lớn có lẽ luôn tham lam như vậy, luôn muốn ở bên anh lâu hơn một chút, lâu hơn nữa.
Cứ như là không bao giờ chán.
Nhưng ngay giây tiếp theo, chút hụt hẫng đó đã tan biến hoàn toàn.
Bởi vì cô nghe thấy giọng nói của Trần Tri Duyên từ trên đầu mình: “À, mà vẫn chưa biết, cậu tên là gì?”
Họ đã gặp nhau vài lần, nhưng anh vẫn không biết tên cô, Ôn Niệm đáng lẽ phải cảm thấy thất vọng.
Nhưng sự thất vọng này chỉ kéo dài chưa đến một giây thì đã bị chính cô phá vỡ.
Không có gì phải thất vọng cả.
Mới khai giảng một tuần, chắc Trần Tri Duyên cũng chưa quen được mấy người trong lớp.
Và cô có thể là người đầu tiên được anh hỏi tên.
Chỉ riêng điều này thôi đã đủ khiến cô vui rồi.
Trong lòng Ôn Niệm như có những đóa hoa nhỏ lặng lẽ nở rộ, cuối cùng cô lấy hết can đảm lặng lẽ nhìn Trần Tri Duyên: “Tớ tên là Ôn Niệm, Ôn trong dịu dàng, Niệm trong không thể nào quên.”
“Ôn Niệm.” Trần Tri Duyên khẽ lặp lại hai chữ này, ngước mắt nhìn thẳng vào mắt cô: “Cái tên rất hay.”
Ôn Niệm đối diện với đôi mắt đen sâu thẳm của anh, tất cả dũng khí vừa nãy như một quả bóng bay bị đâm thủng, xẹp lép.
Cô ngượng ngùng cúi mi, không biết nói gì.
Nhưng tim lại bắt đầu đập mạnh mẽ trong l*иg ngực.
Vì lời khen ngợi của anh.
Và cũng vì anh đã gọi tên cô.
Rất lạ, rõ ràng là một cái tên rất bình thường, nhưng khi phát ra từ miệng anh, nó dường như trở nên đặc biệt.
Ngay cả con người cô, dường như cũng trở nên đặc biệt.
Cô thích anh gọi tên cô.
Gọi cả họ lẫn tên như vậy.
...
Chút hụt hẫng trong lòng vì một chuyện nhỏ như thế mà biến thành tâm trạng tốt cả ngày.
Chào tạm biệt Liêu Thư Đình ở cổng trường, trên mặt Ôn Niệm vẫn nở nụ cười.
Ngồi trên chiếc xe buýt chật như nêm, mặt Ôn Niệm cũng nở nụ cười.
Hết chương 15.