Đưa cô đến phòng y tế.
Nước đường nâu.
Và cả việc luyện tập cùng cô tối nay.
Tất cả, đều rất cảm ơn.
Gió đêm nhẹ nhàng thổi qua, giọng nói vốn luôn có chút lạnh nhạt của Trần Tri Duyên cũng như được nhuộm một tầng dịu dàng: “Không có gì.”
Lòng Ôn Niệm cũng trở nên thật mềm mại, như được gió lướt qua, như rơi vào mây, như ngâm mình trong nước đường nâu.
Cô nghĩ, cô sẽ mãi mãi nhớ ngày này.
Ngày cô và Trần Tri Duyên, thực sự bắt đầu có sự giao thoa.
Một con đường không dài, nhanh chóng đi đến cuối, họ lại hòa vào đám đông huyên náo.
Huấn luyện viên chỉnh đốn lại đội hình, nói vài câu đơn giản rồi tuyên bố giải tán.
Liêu Thư Đình đi đến khoác tay Ôn Niệm, thuận theo dòng người đi về phía ký túc xá nữ, cô ấy nghiêng đầu đánh giá Ôn Niệm vài lần rồi trêu chọc một cách cợt nhả: “Tối nay ở với Trần Tri Duyên sướиɠ nhé.”
Ôn Niệm có chút xấu hổ sửa lời bạn: “Không phải chơi, bọn tớ đang luyện tập mà.”
“Xì, đừng có nói dối tớ. Cậu dám nói cậu không có tư tâm sao?”
Ôn Niệm há miệng á khẩu.
Liêu Thư Đình thấy dáng vẻ này của cô, càng hào hứng, nói toàn những lời không đứng đắn để trêu ghẹo cô.
Ôn Niệm không giống Liêu Thư Đình, cô nổi tiếng là cô gái ngoan, là “con nhà người ta” trong miệng các bậc phụ huynh. Về chuyện tình cảm cô cũng cực kỳ chậm chạp, trong khi nhiều người đã bắt đầu thầm thương trộm nhớ hay thậm chí yêu sớm từ cấp hai thì cô vẫn trong sáng như một tờ giấy trắng, chưa từng rung động với bất kỳ nam sinh nào dù chỉ một chút.
Mãi đến khi lên cấp ba, cô mới được khai sáng, cuối cùng cũng có cơ hội để trêu chọc, sao cô ấy có thể bỏ qua được.
Ôn Niệm không thể quản được cái miệng lanh lợi của Liêu Thư Đình, đành lặng lẽ đi đường của mình. Đi được nửa đường, thấy những bông hoa nhài trắng đang nở rộ dưới ánh trăng trong bồn hoa, cô vô thức ngước nhìn vầng trăng treo trên bầu trời, trong mắt hiện lên vài điểm cười: “Trăng đêm nay đẹp thật.”
Liêu Thư Đình đang nói nhăng nói cuội, bất ngờ nghe thấy câu này, cô ấy ngước mắt nhìn theo ánh mắt của Ôn Niệm.
Đâu có trăng nào đẹp thật, chỉ là một vầng trăng bình thường, chẳng có gì khác với mọi khi.
...
Nhờ có buổi luyện tập tối qua, buổi huấn luyện quân sự sau đó diễn ra suôn sẻ hơn nhiều, không còn xảy ra chuyện gì nữa.
Thoáng chốc đã hai ngày trôi qua.
Ngày thứ ba, trời vẫn nắng, mặt trời buổi chiều chói chang, tiếng ve kêu ồn ào vang lên không ngớt. Sau gần một giờ luyện tập, cuối cùng huấn luyện viên cũng cho nghỉ.
Cả đám người nhanh chóng đổ rạp xuống đất.
Đúng là tuổi trẻ, nghỉ vài giây là lấy lại sức, năm ba người tụ lại bắt đầu tán gẫu.
Ôn Niệm vẫn chưa quen thân với ai nên cầm cốc nước ngồi cùng Liêu Thư Đình. Liêu Thư Đình không biết nghe ngóng được chuyện bát quái từ đâu, cô ấy ghé vào tai cô hào hứng kể: “Cậu biết không? Trúc Âm của lớp mình ấy, cái bạn ở ký túc xá bên cạnh thích ăn diện ấy, đang hẹn hò với huấn luyện viên đấy!”
Ôn Niệm suýt sặc nước.
Chưa nói đến việc nhà trường cấm yêu sớm, cho dù được yêu sớm đi nữa, huấn luyện viên đâu phải người trong trường họ, hơn nữa còn lớn hơn họ nhiều tuổi như vậy.
Nếu bị thầy cô và phụ huynh phát hiện...
Cô có chút không thể tin nổi mà mím môi: “Cậu nghe từ đâu vậy? Có phải nghe nhầm không...?”
“Cậu nhìn kìa, đằng kia.”
Ôn Niệm nhìn theo hướng tay của Liêu Thư Đình, thấy Trúc Âm và huấn luyện viên đang đứng gần nhau. Huấn luyện viên không biết đã nói gì, Trúc Âm khẽ đấm yêu vào người anh ta, nhìn hai người họ đầy vẻ mờ ám.
Ôn Niệm thấy hơi ngại: “Chịu chơi thật đấy...”
“Có là gì đâu? Trường mình con gái liều lĩnh nhiều lắm, ví dụ như cô bạn lớp năm kia...”
Liêu Thư Đình lại nói gì nữa nhưng Ôn Niệm không nghe thấy.
Cô bị một cảnh tượng khác ở gần đó thu hút sự chú ý.
Đó là Trần Tri Duyên và một cô gái lạ mặt.
Chắc là vừa từ căng tin về, Trần Tri Duyên còn đang cầm một chai nước, mới uống được vài ngụm thì một cô gái đã chặn đường anh.
Ôn Niệm thấy cô ấy ngang nhiên rút ra một phong thư màu hồng rồi đưa cho Trần Tri Duyên.
Ôn Niệm chưa từng viết thư tình cho ai nhưng thấy bạn bè xung quanh viết và nhận thư tình rồi. Một phong bì màu hồng đầy vẻ thiếu nữ, một cô gái đưa cho một chàng trai, ngoài thư tình ra, cô không nghĩ ra bất cứ khả năng nào khác.
Sau đó Trần Tri Duyên nhận lấy, tiện tay nhét vào túi quần.
Hai người nói thêm vài câu, rồi cô gái bước đi đầy vui vẻ.
Trần Tri Duyên cầm chai nước đi về phía này.
Ôn Niệm ngay lập tức cúi đầu. Dù trời nắng gắt nhưng cô lại cảm thấy toàn thân lạnh buốt.
Liêu Thư Đình nhận ra điều bất thường, cô ấy ngừng nói và hỏi: “Niệm Niệm, cậu sao thế?”
Ôn Niệm lắc đầu.
Cho đến giây phút này, cô mới nhận ra, hóa ra Liêu Thư Đình nói thật, một người như Trần Tri Duyên sẽ nhanh chóng có vô số người gửi thư tình cho anh.
Xung quanh có rất nhiều cô gái dũng cảm.
Không giống cô, nhút nhát đến mức ngay cả nói chuyện với anh cũng không dám.
Vậy còn Trần Tri Duyên, anh có đọc phong thư tình đó không? Anh có đồng ý với cô gái đó không?
Ôn Niệm không đợi được câu trả lời, bởi vì sau khi tập hợp lại, Trần Tri Duyên đã rời khỏi đội hình lớp họ, được chọn vào đội hình chống địch.
Đội hình chống địch ở ngay giữa sân tập, cách đội của lớp họ một khoảng rất xa.
Từ chiều ngày thứ ba trở đi, Ôn Niệm bắt đầu mong chờ mỗi lần nghỉ ngơi, vì chỉ khi nghỉ ngơi, cô mới có thể xuyên qua đám đông xa xôi, đi tìm bóng hình của Trần Tri Duyên.
Hết chương 13.