Đã gần bảy giờ, chỉ còn khoảng một khắc nữa là đến giờ tập trung. Cả lớp lần lượt quay lại, ngồi trò chuyện trên sân tập đang dần tối.
Trần Tri Duyên cũng ở đó, anh đang nói chuyện với Tống Minh và đám bạn. Chàng trai chống hai tay ra sau, một chân chống lên, trên mặt nở nụ cười lười nhác. Anh hơi ngẩng đầu khiến yết hầu nhô ra, dưới ánh đèn mờ ảo toát lên một vẻ quyến rũ khó tả.
Ôn Niệm muốn gọi anh qua, nhưng lại không biết mở lời thế nào.
Liêu Thư Đình nhìn bộ dạng rụt rè của cô thì thở dài rồi vỗ vai cô một cái: "Đợi đấy."
Ôn Niệm thấy Liêu Thư Đình đi vài bước đến chỗ đám con trai, ghé sát tai Trần Tri Duyên nói gì đó. Sau đó, Trần Tri Duyên liếc nhìn về phía cô rồi đứng dậy.
Nhìn Trần Tri Duyên từng bước đi về phía mình, Ôn Niệm lại đứng hình mà thấy hồi hộp, trái tim đập thình thịch trong l*иg ngực.
Bàn tay đang nắm chặt mấy tờ tiền nhăn nhúm giấu sau lưng gần như đã lấm tấm mồ hôi.
Thế nhưng Trần Tri Duyên dường như lúc nào cũng thản nhiên như vậy. Anh đứng lại trước mặt cô, một tay đút túi, mắt cụp xuống nhìn cô: "Có chuyện gì không?"
Ôn Niệm khẽ cử động ngón tay, cô đưa mấy tờ tiền nhăn nhúm ra trước mặt anh: "Cái này... Trả lại cho cậu."
Trần Tri Duyên không nhận: "Không phải đã nói không cần trả rồi sao?"
"Sao lại không được chứ." Ôn Niệm lí nhí nói, rồi lại đưa tay về phía trước một chút.
Trần Tri Duyên nhìn cô gái trước mặt, cô cúi đầu không dám nhìn anh, hàng mi dài khẽ run, nhưng bàn tay vẫn kiên quyết giơ ra.
Ánh sáng lóe lên trong đôi mắt đen thẳm của anh. Giây tiếp theo, khóe môi Trần Tri Duyên cong lên một nụ cười vô tư lự, anh nhận lấy mấy tờ tiền từ tay Ôn Niệm: "Thôi được rồi."
Dường như chỉ vô tình chạm vào, Trần Tri Duyên lại như không hề để ý mà tiện tay nhét tiền vào túi rồi hỏi: "Còn chuyện gì nữa không?"
Ôn Niệm lại cảm thấy nơi ngón tay anh vừa lướt qua như bốc cháy, những tia lửa "lách tách" nổ tung trong l*иg ngực cô. Cô nắm chặt tay lại giấu ra sau lưng, một lát sau mới lấy lại tinh thần khi nghe thấy giọng nói của Trần Tri Duyên, cô luống cuống lắc đầu: "Không... Không còn nữa."
"Vậy tôi đi đây." Nói một câu nhạt nhẽo như vậy, Trần Tri Duyên quay lưng rời đi.
Ôn Niệm nhìn bóng lưng anh, ngón tay chà đi chà lại nơi vừa bị anh vô tình chạm vào. Trong đôi mắt đen láy, vài điểm sáng lấp lánh hiện ra, còn rực rỡ hơn cả những vì sao lác đác đang dần xuất hiện trên bầu trời.
Bảy giờ, tiếng còi vang lên, các lớp tập hợp.
Huấn luyện chưa được bao lâu thì trời đã tối hẳn. Các lớp bắt đầu hát đối và chơi trò chơi.
Ôn Niệm vắng mặt cả buổi chiều huấn luyện, vốn đã không phân biệt được trái phải, giờ lại càng bối rối hơn. Thế là cô bị không còn thời gian giải trí, phải tự mình luyện tập thêm ở một góc.
Huấn luyện viên còn chỉ định cho cô một người đồng hành.
Chính là Trần Tri Duyên.
Bởi vì buổi chiều Trần Tri Duyên đã đưa cô đến phòng y tế, huấn luyện viên nghĩ rằng mối quan hệ của hai người chắc hẳn rất tốt, hơn nữa Trần Tri Duyên cũng huấn luyện rất xuất sắc.
Thế là Ôn Niệm và Trần Tri Duyên đến một khoảng đất trống bên cạnh để luyện tập thêm.
Từ phía sau không xa vọng lại tiếng cười nói đùa giỡn, và cả tiếng huýt sáo thỉnh thoảng vang lên. Nhưng Ôn Niệm không hề ghen tị.
Cô cảm thấy nơi góc nhỏ này bây giờ còn đẹp hơn bất cứ nơi nào trên thế gian.
Cô hân hoan trước niềm vui bất ngờ này, nhưng lại không khỏi cảm thấy chút áy náy. Cô cúi đầu nhìn bóng cây lay động dưới chân: "Xin lỗi cậu nhé, vì tớ mà cậu cũng không được chơi nữa."
"Không sao." Trần Tri Duyên nhàn nhạt đáp, không thể hiện cảm xúc: "Dù sao thì tôi cũng không muốn chơi."
Ôn Niệm cố gắng nhìn ra sự thật từ vẻ mặt anh, nhưng không thể.
Giây tiếp theo, Trần Tri Duyên đi thẳng vào vấn đề: "Vậy chúng ta bắt đầu luyện tập nhé?"
Ôn Niệm thu lại ánh mắt dò xét, không còn băn khoăn nữa mà gật đầu: "Ừm."
"Lát nữa nghe khẩu lệnh của tôi, rồi cậu làm theo tôi. Tôi quay bên nào, cậu quay bên đó."
"Được."
"Bước đều bước, một hai một, một hai một..." Dường như làm việc gì Trần Tri Duyên cũng đều dễ dàng như vậy. Anh dẫn dắt cô luyện tập, hệt như một người thầy giáo thực thụ.
Ôn Niệm nhìn động tác của anh, hít hà mùi hương trong lành được gió đưa đến, l*иg ngực như căng đầy.
Giây tiếp theo, Trần Tri Duyên đột ngột ra khẩu lệnh, rồi quay sang phải.
Ôn Niệm dồn hết sự chú ý vào anh, gần như quên mất họ đang làm gì.
Thần người một lúc, cô mới chậm nửa nhịp, quay người sang phải theo anh.
"Chậm rồi." Trần Tri Duyên đã nhận ra sự chậm chạp của cô. Anh quay người lại, cúi xuống nhìn cô: "Đừng mất tập trung."
Đối diện với đôi mắt đen láy ấy, Ôn Niệm lập tức cảm thấy như bị anh nhìn thấu. Những suy nghĩ nhỏ bé trong lòng dường như không có chỗ để giấu, hoàn toàn phơi bày dưới ánh mắt anh. Mặt cô lập tức đỏ bừng.
Hai tay xoắn lại với nhau, Ôn Niệm nói năng lộn xộn: "Xin... Xin lỗi..."
"Tôi thấy cậu hình như luôn thích xin lỗi người khác thì phải." Trần Tri Duyên cười khẽ, giọng hơi khàn, hay đến nỗi như một bàn tay vô tình gảy lên dây đàn trong lòng người khác: "Không cần xin lỗi, chỉ cần tập trung là được."
Tim Ôn Niệm khẽ nhói lên. Lời nói ra cũng run rẩy: "Vâng..."
Nhờ lần này, Ôn Niệm không dám mất tập trung nữa mà cố gắng hết sức dồn sự chú ý vào việc luyện tập.
Vài lần sau đó, cô không hề mắc lỗi.
"Tốt lắm." Trần Tri Duyên khen cô, rồi nói thêm: "Tiếp theo nâng cao độ khó nhé."
Được người mình thích khen thì cảm giác thế nào?
Chắc là như đang giẫm lên những đám mây mềm mại.
Chỉ là trên mây thì không thể đi vững. Bất cẩn một chút là sẽ ngã ngay.
Giây tiếp theo, khi Trần Tri Duyên nói "quay trái", Ôn Niệm lại mơ mơ màng màng quay sang phải.
Và rồi không kịp đề phòng, cô và Trần Tri Duyên đối mặt với nhau.
Ở khoảng cách gần đến mức gần như sắp chạm vào, đối mặt với nhau.
Hết chương 12.