Ôn Niệm là một người sống rất khuôn khổ, từ nhỏ đã được khen ngợi nhiều nhất là ngoan ngoãn. Sống đến chừng này, cô chưa từng làm bất cứ điều gì vượt ra ngoài khuôn phép.
Rõ ràng là sau khi truyền dịch xong, cô có thể nán lại phòng y tế thêm một lúc, đợi đến khi buổi huấn luyện kết thúc rồi mới về, nhưng cô lại ngoan ngoãn cầm thuốc về sân tập ngay khi vừa truyền dịch xong.
Thực ra cơ thể vẫn còn hơi khó chịu, nhưng cũng không phải là hoàn toàn không thể cố gắng. Ôn Niệm hô to "báo cáo" và xin được trở lại đội hình.
Cô muốn tiếp tục tham gia huấn luyện, nhưng huấn luyện viên lại không dám cho cô tiếp tục nữa. Cô gái nhỏ trông yếu ớt, mặt trắng bệch như tờ giấy. Anh ta trực tiếp sắp xếp cho cô ngồi nghỉ ở một bên.
Thế là Ôn Niệm ôm cốc nước ngồi xuống rìa sân tập, lặng lẽ quan sát các bạn học huấn luyện.
Năm giờ chiều, ánh mặt trời không còn gay gắt nữa. Vài vệt ráng chiều rực rỡ bùng lên trên những đám mây cuối chân trời, vàng cam đỏ chói lọi như màu vẽ loang ra, mềm mại lan tỏa.
Trên sân tập, những chàng trai cô gái mặc đồng phục quân sự hô vang khẩu hiệu, tràn đầy sức sống tuổi trẻ.
Trong tất cả những bóng dáng ấy, có một người nổi bật nhất.
Rõ ràng ai mặc bộ quân phục rộng thùng thình này trông cũng lôi thôi, quê mùa, nhưng khi anh mặc vào, nó lại vừa vặn và đẹp đến lạ.
Màu xanh lá cây tượng trưng cho nhiệt huyết đàn ông ấy đã nhuốm lên những động tác vốn có phần lười nhác của anh một vẻ hoang dã khó tả, đó là sự ngông cuồng chỉ thuộc về thiếu niên.
Ôn Niệm lặng lẽ nhìn, giấu khóe môi khẽ cong lên cùng với cằm vào trong hai bàn tay đang đan vào nhau.
Vài giây sau, cô lại nghĩ, Trần Tri Duyên có thấy mình quá yếu đuối không?
Nhưng mà... Là huấn luyện viên bảo cô nghỉ, cô cũng đâu còn cách nào khác.
Cô chỉ mong anh đừng coi thường mình là được.
Nỗi lòng thiếu nữ trôi dạt vô định trong gió, xen lẫn với chút ngọt ngào thi thoảng mới lan tỏa ra từ chiếc kẹo mà cô không nỡ ăn. Thời gian dường như cũng bay nhanh hơn.
Cứ như chỉ trong nháy mắt, còn chưa nhìn đủ thì đã đến lúc nghỉ ngơi.
Cách đó không xa, một đám người ngồi bệt xuống đất, vừa cười vừa nói rôm rả.
Liêu Thư Đình đứng dậy từ trong đám đông, cô ấy đi thẳng ra rìa sân tập rồi ngồi phịch xuống bên cạnh Ôn Niệm: "Niệm Niệm, cậu không sao chứ? Sao trước khi ngất không cho tớ tín hiệu gì hết vậy?"
"Có mà, nhưng xa quá, cậu không nhận được."
Liêu Thư Đình xoa đầu cô đầy trìu mến: "Ôi bảo bối nhỏ đáng thương của tớ, chịu khổ rồi."
Những cô gái tuổi này ai mà chẳng yêu cái đẹp, đặc biệt là khi người mình thích đang ở gần đó. Ôn Niệm nhanh chóng vuốt lại mái tóc bị Liêu Thư Đình làm rối, cô cũng không giận, nhỏ nhẹ đáp: "Tớ ổn mà."
"Nhưng mà, cũng coi như là trong cái rủi có cái may! Cậu có biết ai đã bế cậu đến phòng y tế không?" Liêu Thư Đình suy nghĩ nhảy cóc, chuyển chủ đề cực nhanh.
Ôn Niệm khẽ cắn môi dưới, dường như cái tên đó khi thốt ra từ miệng cô cũng là một điều gì đó thật ngọt ngào và vui vẻ: "Trần Tri Duyên."
"Đúng rồi! Ban đầu ấy, tớ là người đầu tiên chạy đến chỗ cậu để cõng cậu đi phòng y tế, nhưng mà không cõng nổi." Liêu Thư Đình kể lại chi tiết cảnh tượng mà cô không thể nhìn thấy, hận không thể múa may quay cuồng: "Rồi sau đó! Trần Tri Duyên chạy đến, một tay bế cậu rời khỏi sân tập, ngầu kinh khủng luôn! Lúc đó cả lớp mình và các lớp khác đều nhìn sang bên này!"
Vừa nói, Liêu Thư Đình lại ghé sát, vòng tay ôm eo cô, giọng đầy vẻ trêu chọc: "Còn là bế kiểu công chúa nữa cơ..."
Ôn Niệm sợ người khác chạm vào eo mình nhất, vì chạm vào là sẽ nhột ngay. Cô cố gắng né tránh “ma trảo” của Liêu Thư Đình nhưng trong lòng lại dâng lên từng đợt sóng vì câu "bế kiểu công chúa" ấy.
Cả hai cùng cười đùa ầm ĩ bên sân tập một lúc lâu, mãi sau mới đỏ mặt dừng lại.
Chưa kịp yên tĩnh được vài giây, Liêu Thư Đình liếc nhìn chiếc cốc nước trong tay cô: "Cốc mới mua à? Tớ khát quá, cho tớ uống một ngụm nhé."
Cả hai thân thiết đến mức có thể "mặc chung một chiếc quần", nói gì đến việc dùng chung một chiếc cốc.
Nhưng lần này, Ôn Niệm lại ôm chặt chiếc cốc không buông, như thể đang ôm một báu vật: "Cái này... Không được đâu."
Liêu Thư Đình nhìn chằm chằm vào chiếc cốc, rồi lại đưa mắt lướt qua đám đông phía bên kia theo ánh nhìn của Ôn Niệm. Một suy đoán lóe lên trong đầu cô ấy: "Cái cốc này... Không phải Trần Tri Duyên mua cho cậu đấy chứ?"
Ôn Niệm không nói gì, chỉ cúi đầu khẽ gật, ánh mắt dịu dàng như sắp ứa nước.
"Ồ..." Liêu Thư Đình kéo dài giọng một cách đầy ẩn ý: "Chẳng trách, nãy giờ thấy cậu cứ như tiếc lắm, lâu lâu mới nhấp một ngụm."
"Trong đó đựng gì thế?"
Nhiệt độ trên thành cốc thực ra đã tản đi khá nhiều, nhưng lòng Ôn Niệm vẫn ấm áp. Cô dùng ngón tay vuốt nhẹ thành cốc, khẽ nói: "Nước đường nâu."
"Cậu ấy đặc biệt mua cho cậu vì cậu đến kì à?"
"Ừm."
"Chậc chậc chậc, có triển vọng rồi nhé..."
Ôn Niệm bị Liêu Thư Đình trêu chọc đến mức ngượng chín mặt. Rõ ràng trong lòng cũng đang mong chờ điều đó, nhưng lại không chịu thừa nhận. Cô nũng nịu đẩy nhẹ Liêu Thư Đình một cái: "Làm gì có, cậu đừng trêu tớ nữa mà..."
Vừa dứt lời, tiếng còi trên sân tập vang lên.
Tiếng cười của thiếu nữ đột ngột im bặt trong tiếng còi. Liêu Thư Đình luyến tiếc đứng dậy đi huấn luyện.
Ôn Niệm nhìn chằm chằm vào bóng dáng cách đó không xa, vùi gương mặt nóng bừng vào đầu gối.
Không lâu sau, buổi huấn luyện kết thúc vào lúc sáu giờ, cả đội xếp hàng đi ăn.
Ăn xong, nhà trường cuối cùng cũng cho những chàng trai cô gái đã mệt mỏi cả ngày này một chút thời gian tự do hoạt động. Ôn Niệm nhớ lại chuyện phải trả tiền cho Trần Tri Duyên nên kéo Liêu Thư Đình đến siêu thị dưới hầm.
Đến quầy hàng, cô hỏi chủ quán giá chiếc cốc và đường nâu, nắm được con số trong lòng, rồi kéo Liêu Thư Đình đi.
Hết chương 11.