Chương 1

Mùa hè năm 2008, một ngày hết sức bình thường.

Mặt trời chói chang đổ lửa, nung nóng mặt đường như thể sắp tan chảy. Luồng khí nóng bốc lên từ mặt đất như sống dậy, vặn vẹo và lay động trong tầm mắt.

Tán cây cổ thụ trên đầu không che hết được ánh nắng gay gắt, để lọt vài tia sáng lốm đốm. Ôn Niệm mặc chiếc áo phông trắng, chiếc váy dài màu xanh lam bạc màu, cô khoác cặp sách đứng dưới những vệt sáng lốm đốm chờ xe buýt.

Năm nay cô thi đỗ vào Nam Trung, trường cấp ba tốt nhất Nam Thành. Ngay khi nghỉ hè, bà ngoại đã đăng ký cho cô lớp dự bị năm nhất, bà sợ rằng vừa khai giảng cô sẽ tụt hậu so với người khác, vì cô không quá thông minh, việc thi đỗ Nam Trung đã phải nỗ lực rất nhiều.

Nhưng không chỉ có mình cô, Liêu Thư Đình cũng bị mẹ ép đi học lớp dự bị này. Hiện tại còn gần hai mươi ngày nữa là khai giảng năm nhất, cô và Liêu Thư Đình đã mất gần hết nửa kỳ nghỉ hè cho lớp dự bị này. Không ngoài dự đoán, những ngày sắp tới cho đến tận vài ngày trước khi khai giảng, họ cũng sẽ trải qua như vậy.

Nhắc mới nhớ, mười phút trước Liêu Thư Đình đã đi rồi, không biết bây giờ đã đến nơi chưa.

Hôm nay không hiểu sao xe buýt lại muộn đến vậy...

Ôn Niệm đang mơ màng nghĩ thì một chiếc xe buýt cũ kỹ chầm chậm, lảo đảo tiến về phía trạm.

Cuối cùng cũng đến rồi.

Vài người lác đác phía sau cũng đứng dậy. Ôn Niệm bị đám đông đẩy về phía trước vài bước, cô bị luồng hơi nóng từ chiếc xe buýt đang đến gần táp vào mặt.

Chưa kịp thở thì lại bị dòng người xô đẩy lên xe.

Xe buýt năm đó không có điều hòa, không có quạt điện, chỉ có những ô cửa sổ mở rộng có thể lọt vào vài luồng gió nhưng cũng nóng hầm hập. Người đông nghịt như những con cá mòi ép trong khoang xe chật hẹp, biến khoang xe thành một cái thùng sắt kín mít đủ loại mùi vị lên men quanh chóp mũi.

Tài xế vẫn thấy chưa đủ nên khó chịu đứng dậy, quát lớn vào đám người đang chen chúc ở cửa: "Dịch chân ra, đi lùi vào trong chút, chen chúc chút nữa đi, vẫn còn chỗ ngồi đấy..."

Khó chịu hơn là những hành khách đã chen chúc đến mức mồ hôi nhễ nhại. Tiếng chửi rủa nhỏ vang lên trong đám đông mang theo vẻ thô tục của chợ búa: "Mẹ kiếp, còn chen nữa, phía sau làm gì còn chỗ trống, chen nữa bố mày ngồi lên đầu người khác mất!"

"Chết tiệt, đừng có chen nữa, có để người ta sống không!"

Tài xế làm ngơ rồi tiếp tục cho người lên xe. Ôn Niệm như một con thuyền nhỏ không chèo không buồm giữa biển, cô bị xô đẩy xiêu vẹo mãi cho đến tận cửa xuống xe, cuối cùng chênh vênh bám vào tay vịn, một nửa bàn chân miễn cưỡng giữ vững cơ thể.

Chỉ trong một hai phút, gương mặt trắng bệch của cô đã đỏ ửng, chóp mũi rịn ra một lớp mồ hôi li ti.

Cô hơi ngộp thở, thò đầu ra nhìn về phía trước, xem cuộc chen lấn người chồng người hôm nay bao giờ mới kết thúc.

Cuối cùng...

Ở lối vào có một bóng trắng chói mắt lướt qua, cửa xe "kẽo kẹt" một tiếng đóng lại, báo hiệu trạm này đã đầy xe.

Trong tiếng ồn ào chửi bới, chiếc xe cuối cùng cũng khởi động lại và chạy về phía trạm tiếp theo.

Ôn Niệm thở phào nhẹ nhõm, vươn tay chỉnh lại dây đeo cặp sách hơi trượt xuống khỏi vai rồi ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Những cảnh vật lùi dần bên đường khiến cô cảm thấy chuyến đi đau khổ này ít nhiều có chút hy vọng.

Thực ra nếu bỏ qua hoàn cảnh hiện tại thì cô không ghét mùa hè. Mùa hè có những hàng cây xanh mướt, ánh nắng chói chang, tiếng ve râm ran, quạt quay tít, nước ngọt lạnh buốt và những miếng dưa hấu giòn ngọt cắn vào tan chảy.

Hai chữ mùa hè, dường như mãi mãi nhiệt huyết, mãi mãi sôi động.

Tất cả những điều tốt đẹp đều bắt đầu từ mùa hè.

Suy nghĩ miên man, Ôn Niệm nhớ lại những câu chuyện về mùa hè trong sách. Thế nhưng phía sau lưng cô bỗng truyền đến một loạt tiếng bước chân lộn xộn xen lẫn một giọng nói trầm thấp: "Làm ơn, cho qua, xin lỗi, cho qua..."

Giọng nói này càng lúc càng gần, cuối cùng mang theo một mùi hương thoang thoảng và dừng lại bên cạnh cô.

Ôn Niệm vô thức quay đầu lại, rồi những suy nghĩ miên man trong đầu cô chợt dừng lại trong khoảnh khắc.

Cô nhìn thấy một chàng trai mặc áo sơ mi trắng, quần jean, một tay khoác túi, tai đeo tai nghe, anh không có biểu cảm gì đứng yên bên cạnh cô.

Gương mặt đó góc cạnh rõ ràng, đường hàm sắc nét, vài sợi tóc mái rủ tự nhiên. Ánh nắng buổi chiều xuyên qua cửa sổ xe chiếu vào như thể được phơi sáng, khiến gương mặt trẻ tuổi đó trở nên nhẹ nhàng, thanh thoát.

Hết chương 1.