Bình luận viên: [Ố ồ, có phải chúng ta vừa được nghe ké đoạn hội thoại này miễn phí không vậy?]
Bình luận viên: [Khụ khụ, nghiêm túc chút đi anh bạn. Đây là kênh thể thao chứ không phải TVB. Chúng ta hãy cùng chờ xem tay đua điên rồ... à nhầm, thiên tài Chris, người quyết định dùng lốp trung bình để hoàn thành chặng đua, liệu có thể chặn được Ferrari và giữ vững vị trí thứ hai không nhé!]
"Ferrari vừa lập kỷ lục vòng đua nhanh nhất."
"Ferrari đang kém 1,53 giây, sắp đuổi kịp rồi..."
Mọi người dán mắt vào màn hình. Ferrari đang cố gắng vượt ở khúc cua số 7, nơi Chris đã mắc lỗi tới ba lần trong vòng phân hạng.
Bình luận viên: [Ồ! Tuyệt vời Chris! Anh ấy đã sử dụng nhịp điệu hoàn hảo để ngăn chặn đợt tấn công của đối thủ ở khúc cua số 7!]
Khu pit đồng loạt thở phào nhẹ nhõm. Lúc này, Thẩm Nhĩ đứng dậy và đi về phía khu hậu cần. Ethan giật mình: "Alber, anh định đi đâu vậy?" Cậu nghĩ một lát rồi nói thêm: "Hình như Chris đang có phong độ tốt, chắc sẽ giữ được vị trí thứ hai thôi."
Khi Thẩm Nhĩ đi ngang qua cậu, anh quả quyết đáp: "Không, cậu ấy sẽ thắng."
Sau khi xử lý xong đống email chưa đọc, Thẩm Nhĩ đi đến khu hậu cần rót một tách cà phê. Tiếng reo hò vang lên từ phía đường đua. Tin tức Chris giành chiến thắng tràn ngập trang chủ của các ứng dụng tin tức.
Một giọng nói quen thuộc vang lên: "Nếu là Chris, tôi cũng sẽ không chọn vào pit."
Thẩm Nhĩ nghiêng đầu và thấy Tạ Chí Kiều đang thản nhiên dựa vào tường. Anh nghĩ mình cần phải tổ chức một cuộc họp khẩn cấp với Ryan về vấn đề an ninh trong garage ngay lập tức.
Cái gã "thiên chi kiêu tử" này đang ngang nhiên đi lại trong garage như chốn không người.
Tạ Chí Kiều không bỏ qua vẻ cảnh giác của Thẩm Nhĩ. Anh ta chặn một nửa đường đi của Thẩm Nhĩ và tự nhiên nói: "Thực ra anh biết đối thủ chỉ có khả năng trung bình khi dùng lốp cứng, đặc biệt là ở khúc cua số 7. Anh chỉ đang dùng lần vào pit thứ hai để ép Chris thôi."
"Đội đua không ép buộc bất kỳ tay đua nào. Đây là một cuộc chiến đồng đội," Thẩm Nhĩ trầm giọng nói.
"Anh rất hiểu Chris," Tạ Chí Kiều không tiếp lời, dùng chiều cao của mình tạo thành một tấm lưới vô hình. Anh ta hơi cúi xuống, đôi mắt đen sắc sảo như mắt chim ưng khóa chặt Thẩm Nhĩ.
"Nhưng anh không tin cậu ấy, nên đã lợi dụng điểm yếu trong tính cách của cậu ấy để kí©h thí©ɧ tiềm năng của cậu ấy. Phải thừa nhận là Chris rất có tài, và chiêu khích tướng của anh cũng rất hiệu quả."
"Nhưng anh cũng đâu có thắng, Alber Shen."
"Coming."
Thẩm Nhĩ đẩy cửa phòng làm việc của Ryan. Ba chồng tài liệu trên bàn khiến anh thầm nghĩ, "Lại bị cái tên "thiên chi kiêu tử" kia đoán trúng rồi."
Ryan đặt điện thoại xuống, day day thái dương. Đôi mắt ông ta hơi sụp xuống như mắt của một con diều hâu đang lượn trên không trung. "Alber, anh có gì cần giải thích với đội đua không?"
"Ông đang nói về chuyện gì vậy?" Mỗi lần nói chuyện với Ryan, Thẩm Nhĩ đều phải hết sức cảnh giác.
Ryan là một cáo già trong giới chính trị công sở. Ông ta gia nhập McLaren từ Mercedes-Benz năm năm trước nhờ khả năng giao tiếp khéo léo và các mối quan hệ trong giới kinh doanh. Trong hai năm trở lại đây, McLaren và FIA có mối quan hệ khá tốt. Đội không chỉ được tạo điều kiện thử nghiệm thêm trong hầm gió, mà còn thực hiện chính sách giới hạn ngân sách một cách hoàn hảo.
Ryan rất hài lòng với công việc của đội, ngoại trừ việc ban giám đốc đã bổ nhiệm Thẩm Nhĩ vào vị trí Giám đốc kỹ thuật hai năm trước.