Chương 5

"Gần đây tôi hơi căng thẳng."

"Ừm, tôi đã ghi lại." Cloe hiểu rõ vấn đề của Thẩm Nhĩ. Áp lực vừa là một phần căn bệnh, vừa là phương tiện để anh kết nối với thế giới bên ngoài, là thứ không thể thiếu.

Bà hỏi: "Tuần này có chuyện gì đặc biệt xảy ra không?"

"Đặc biệt...?"

"Chuyện gì hoặc ai khiến anh bất ngờ, cảm xúc dao động mạnh ấy."

Người đàn ông Trung Quốc mà anh gặp hai lần hôm nay, khách quan mà nói, hào phóng, tốt bụng, ngoại hình lẫn khí chất đều hơn người, lại còn sở hữu một thân hình hoàn hảo... Quá dễ để một người đàn ông trẻ tuổi như vậy gây thiện cảm, đến cả Thẩm Nhĩ, người vốn rất khắt khe với người đồng giới cũng phải thừa nhận điều đó.

Nhưng anh chỉ cúi đầu nhấp một ngụm cà phê rồi nói: "Nothing special."

Thẩm Nhĩ vốn không phải bệnh nhân dễ hợp tác, nên Cloe cũng chẳng ngạc nhiên.

Bà hỏi thêm vài thông tin, sau đó đưa ra lời khuyên: Hãy cố gắng hít thở đều và chìm vào giấc ngủ, đừng nghĩ ngợi gì cả.

Phòng ngủ của Thẩm Nhĩ luôn được giữ trong trạng thái tối đen như mực. Anh đặt làm riêng loại rèm đặc biệt, và luôn tự mình kiểm tra môi trường phòng ngủ mỗi khi dựng garage ở một chặng đua mới.

Gió táp vào sóng biển, bọt tung trắng xóa giữa màn đêm. Trong cơn mơ màng, Thẩm Nhĩ mơ thấy mình.

Cậu thiếu niên Thẩm Nhĩ ôm chặt chiếc xe đua mô hình bị gãy, bướng bỉnh đứng giữa sân vắng. Mẹ nuôi nhìn cậu qua khung cửa sổ bếp.

Ánh đèn đơn độc chiếu xuống từ trên cao, khung cửa sổ hẹp, ánh mắt bà lạnh lẽo, cứ như đang nhìn một con mèo hoang kỳ dị trong xóm. Những mảnh ký ức méo mó, mờ nhạt dần bị nhuộm màu quái dị. Trong cơn ác mộng của Thẩm Nhĩ, một giọng nam ấm áp chưa từng xuất hiện đột nhiên vang lên, mang theo ý cười dịu dàng.

Đó là một bóng lưng, không rõ mặt. Người đàn ông ngồi xổm xuống, hạ mình ngang tầm đứa trẻ và nói: "Đừng khóc, chú mua cho cháu một cái mới nhé?"

Reng... Reng... Reng... Chuông báo thức vang lên.

Thẩm Nhĩ chậm rãi mở mắt. Anh nhìn chằm chằm lên trần nhà trắng sữa, hình ảnh Tạ Chí Kiều vụt qua trong đầu.

"Mẹ kiếp cái giấc mơ," anh thầm nghĩ.

Chủ nhật, ngày 12 tháng 7, ngày đua chính thức, mưa phùn dai dẳng.

Nằm ở Tây Nam châu Âu, giáp Địa Trung Hải về phía Nam, những con phố sầm uất của Monaco chẳng khác nào một con thuyền xa hoa mà Thượng Đế thả xuống Địa Trung Hải. Xe sang, sòng bạc và du thuyền tạo thành một sân chơi trụy lạc cho giới thượng lưu.