"Felix. Thực tập sinh ở văn phòng đội đua, sau này sẽ làm việc cùng mọi người. Felix học kỹ sư cơ khí ở đại học, còn Alber..." Ryan đột nhiên gọi tên Thẩm Nhĩ, tất cả mọi người đồng loạt quay đầu lại.
"Felix rất hứng thú với kỹ thuật đường đua, hai người có thể trao đổi thêm. Vậy nhé, mọi người có thể giải tán."
Thẩm Nhĩ xoa thái dương, nói với Ryan: "Anh bảo cậu ta sẽ không tham gia vào công việc liên quan đến đường đua mà. Ryan, chặng Singapore rất quan trọng đối với đội."
Anh cố gắng phân định ranh giới với "thực tập sinh" mới đến. Ryan ngước mắt nhìn anh, thờ ơ đáp: "Cậu ta sẽ rời đi vào kỳ nghỉ hè. Chuyện đường đua chẳng phải do anh quyết định sao? Tôi tin vào thành tích của đội ở chặng Singapore."
Anh mỉm cười, từng câu từng chữ bác bỏ lời từ chối của Thẩm Nhĩ. Thẩm Nhĩ có sự ủng hộ của một số thành viên hội đồng quản trị, cộng thêm danh tiếng thiên tài, nên có quyền quyết định tuyệt đối về kỹ thuật đường đua, thậm chí còn lấn át cả Ryan.
Thẩm Nhĩ không bận tâm suy đoán xem Ryan có đang trả thù anh bằng một cách khác hay không. Anh tựa lưng vào tường, khẽ chào hỏi vài đồng nghiệp, rồi nhìn Tạ Chí Kiều ở giữa đám đông.
Con cưng của trời có một sức hút tự nhiên. Tạ Chí Kiều đứng giữa đám đông, vẫn nổi bật như thường. Anh giống như một vì sao rực rỡ, đang được ôm ấp trong ánh chiều tà.
"Felix, cho mình xin insta được không?"
"Felix, nghe nói cậu học thạc sĩ ở Yale..."
"Felix..." Một kỹ sư trẻ tuổi giơ ngón tay lên, chỉ về một hướng: "Đó là Alber, chắc cậu chưa làm việc với anh ấy bao giờ đâu, cẩn thận đó."
Tạ Chí Kiều cầm ly champagne trên tay, khẽ liếc Thẩm Nhĩ một cái, trêu: "Chưa từng hợp tác, Alber khó tính lắm sao?"
"Khó tính thôi á? Hơn thế nhiều!" Gã thợ máy mất hai phút để kể Thẩm Nhĩ đã khiến người khác cảm thấy mình vừa ngu ngốc, vừa lười biếng, lại còn không chịu cố gắng như thế nào.
"Ồ, vậy tôi phải nghĩ cách mới được." Tạ Chí Kiều xoa chóp mũi, lẩm bẩm.
Người kia không nghe rõ, hỏi cách gì.
"Cách hối lộ Alber."
Gã thợ máy chưa kịp nhận xét về ý tưởng kỳ quặc kia thì Tạ Chí Kiều đã xin lỗi rồi đi mất.
Thẩm Nhĩ thu mắt, rời khỏi phòng khách ồn ào. Anh vào phòng pantry trên tầng hai, định pha cà phê, nhưng nghĩ đến lời dặn của Cloe và buổi tư vấn tối nay, anh lại thôi.
Tiếng bước chân nhẹ nhàng cùng ly chocolate nóng thơm lừng xuất hiện.
"Uống cái này đi."
Không khí đóng băng trong ba giây, Thẩm Nhĩ chậm rãi ngẩng đầu, bắt gặp nụ cười rạng rỡ của Tạ Chí Kiều. Nụ cười mang theo ánh sáng chói lọi, chiếu vào bóng tối của Thẩm Nhĩ, cùng hàm răng trắng bóng...
Chói quá.
Thẩm Nhĩ lảng tránh, cứng giọng từ chối, anh không quen uống chocolate nóng.
Tạ Chí Kiều không giữ vẻ ngoài kiểu cách nữa, thoải mái hẳn. Anh lắc lắc ly chocolate nóng trong tay, giọng nhẹ nhàng như dỗ dành mấy đứa nhóc ở triển lãm mô hình.
"Uống thử đi, thêm một ounce syrup đấy."
*
"Chào buổi tối, Alber."
"Chào buổi tối, doctor."
Buổi tư vấn online bắt đầu đúng giờ, Cloe hỏi anh hôm nay thế nào, Thẩm Nhĩ kể lại chuyện bố mẹ ruột đến Monaco.
Cloe hỏi anh có muốn gặp họ không, Thẩm Nhĩ lắc đầu. Anh im lặng một lúc rồi nói: "Tôi hơi mệt, Cloe."
Bác sĩ khuyên anh hạn chế dùng thuốc, hỏi về lịch trình sắp tới và đưa ra lời khuyên. Gần cuối buổi, Cloe nói: "Alber, anh có thể thử buông bỏ quyền kiểm soát một chút."
"Buông bỏ quyền kiểm soát?"