Đúng là con cưng của trời, hơi chói mắt, nhưng gu thẩm mỹ thì không tệ.
"Có chuyện gì sao?"
Tạ Chí Kiều vuốt ngược mái tóc đen ra sau, để lộ vầng trán cao. Anh cười tươi: "Chào buổi chiều, Alber."
Thẩm Nhĩ nhớ đến khoa quản trị của Yale. Anh nhớ trường có một đội cổ vũ rất nổi tiếng, luôn hết mình trong các trận bóng bầu dục. Một người đàn ông có thân hình đẹp, nụ cười tươi tắn, đẹp trai và có gu như Tạ Chí Kiều chắc hẳn phải nhận được rất nhiều lời mời từ các cô gái trong đội cổ vũ.
Thấy Thẩm Nhĩ không trả lời, Tạ Chí Kiều cũng không tức giận. Anh chỉ khẽ mím môi, giữ nguyên nụ cười lịch thiệp.
"Tôi muốn bàn tiếp chuyện tối qua."
Trong văn phòng của Thẩm Nhĩ, Tạ Chí Kiều tự động chuyển sang tiếng Anh. Giọng Mỹ chuẩn mực, ngữ điệu đầy sức thuyết phục khiến Thẩm Nhĩ phải nhíu mày.
"Tôi không nghĩ chúng ta cần phải bàn về chuyện đó." Thẩm Nhĩ gõ nhẹ các ngón tay lên mặt bàn.
"À... xin lỗi." Tạ Chí Kiều tiến đến gần bàn làm việc: "Tôi đưa anh số phòng, không phải ý anh nghĩ đâu."
Không phải cái khỉ gì...
Tạ Chí Kiều đặt xuống một tập tài liệu, giọng nghiêm túc, thành khẩn: "Cho tôi mười phút thôi, Alber."
Trước chiếc bàn làm việc trang trọng, hương cam chanh từ cơn gió biển mặn chát đêm qua như ùa về. Thẩm Nhĩ nuốt khan, cúi xuống nhìn tập tài liệu mà Tạ Chí Kiều đưa tới, rõ ràng là tài liệu, nhưng lại như kẹp thêm một tấm thẻ phòng.
Anh nghiêm túc đọc hết hai mươi sáu trang hợp đồng tuyển dụng. Cuối trang có chữ ký Tạ Chí Kiều mạnh mẽ dứt khoát.
Thẩm Nhĩ ngả người ra sau ghế, yết hầu khẽ động. Anh cụp mắt xuống, con ngươi màu hổ phách khẽ liếc lên, nhỏ giọng nói: "OUT."
Tạ Chí Kiều nghiến răng. Anh khoanh tay nhìn khuôn mặt lạnh lùng của Thẩm Nhĩ, ánh đèn hắt lên những đường nét góc cạnh, đôi mắt đen như mực tàu hóa thành một vệt nhòe trên nền lụa trắng.
"Thật sự không cân nhắc lại sao? Lương tám con số, tôi có thể cam kết khi mẫu concept được tung ra thị trường, anh sẽ được thêm một phần trăm hoa hồng."
Thấy Thẩm Nhĩ vẫn im lặng, Tạ Chí Kiều nghĩ anh đã dao động trước mức lương khủng này, bèn tiếp tục thuyết phục: "Năm sau FIA sẽ cắt giảm ngân sách, chi phí R&D và lương của kỹ sư cũng bị ảnh hưởng. Anh là giám đốc kỹ thuật, nhưng lại bị hạn chế đủ đường. Alber, anh không đáng bị đối xử như vậy."
Thẩm Nhĩ lạnh lùng nhìn màn chào hàng của cậu ấm nhà giàu. Những điều Tạ Chí Kiều nói đều là những vấn đề mà các đội đua F1 đang phải đối mặt. F1 là một cuộc chơi đốt tiền, các chính sách và quyết định của đội đua luôn thay đổi, các nhà tài trợ thì đang xem xét tình hình.
Nếu đến với F1 là vì giấc mơ, thì anh đã theo đuổi giấc mơ này được bảy năm. Ryan đặt nặng thành tích của tay đua, việc chi phí R&D bị cắt giảm là điều không thể tránh khỏi.
Khóe môi Thẩm Nhĩ cong lên. Anh chỉ tay về phía cửa, ra lệnh đuổi khách: "Please."
*
Buổi tối, những bức tường thành Monaco nhuộm màu cam. Thẩm Nhĩ mở điện thoại, xem những bức ảnh bố mẹ gửi, là ảnh chụp ở sòng bạc và bãi biển lúc chiều.
Ngón tay anh do dự dừng lại trên màn hình, đặt thêm một cuộc hẹn trị liệu trước khi ngủ.
Một nửa nhân viên đội đua sẽ đến Singapore vào ngày mai. Ryan thông báo, mọi người tập trung ở garage.
Khi Thẩm Nhĩ đến, buổi gặp mặt làm quen đã bắt đầu.
Anh đi dọc theo mép tường đến hàng cuối cùng, tựa lưng vào đó. Các nhân viên hậu cần ngồi phía trước thấy anh đến thì vội đứng dậy, nhưng lại bị anh ra hiệu ngồi xuống.