Chương 15

Thấy Thẩm Nhĩ nhắc đến chuyện này, mẹ anh nắm chặt chiếc khăn ăn, ngập ngừng: "Thật ra... bọn mẹ muốn đi cùng con."

"Ý mẹ là sao?" Thẩm Nhĩ nhíu mày nhìn bà.

"Chặng tới chẳng phải con tới Singapore sao? Hay là đi Singapore xem đua cùng con, rồi từ đó về Bắc Kinh luôn?"

Đề nghị này nghe không có gì sai, nhưng Thẩm Nhĩ thẳng thừng từ chối: "Không tiện đâu mẹ. Con bận lắm, với lại trong thời gian diễn ra chặng đua con cũng không tiện đi đâu cả."

"Nhưng mà... chẳng phải bố mẹ nuôi con cũng đi theo con từ Hungary đến Bỉ sao? Bọn mẹ... thì có gì khác?"

Mặt Thẩm Nhĩ trầm xuống. Mẹ anh khẽ đá bố dưới gầm bàn. Bố Thẩm vội tiếp lời: "Con à, mẹ con chỉ muốn ở gần con thôi. Trước đây không có điều kiện, giờ bố mẹ đều nghỉ hưu rồi. Bố mẹ có mỗi mình con, bà ấy chỉ nghĩ đến con thôi."

Thẩm Nhĩ đặt dao dĩa xuống. Đĩa salad hải sản chỉ vơi đi một nửa. Anh đã cố tình chọn một nhà hàng Hoa để hợp khẩu vị bố mẹ, nhưng có vẻ cả ba người đều không nuốt nổi.

Anh uống một ngụm nước lọc, giữa hai hàng lông mày thoáng vẻ u ám.

Vẫn là chuyện này. Một cuộc chiến dai dẳng không có hồi kết.

Việc bố mẹ đến thăm anh là thật lòng, nhưng khi biết bố mẹ nuôi cũng đi cùng anh đến hai chặng đua, họ thấy tủi thân cũng là thật.

Thẩm Nhĩ đáp: "Họ đi cùng con đến Bỉ vì Devin có chương trình trao đổi ở đó, với lại tháng trước là sinh nhật Sara."

Anh dừng lại ngay sau đó. Thực ra lý do gì cũng không quan trọng. Mẹ ruột anh, so đo với bố mẹ nuôi, chẳng qua là so đo với chính bà mà thôi.

So đo với cái ngày hai mươi chín năm trước, khi bà bỏ rơi đứa con ruột của mình.

Thẩm Nhĩ không muốn phí thời gian vào những chuyện vô nghĩa như thế. Anh cầm dao dĩa lên, nói với bố mẹ: "Ăn cơm đi ạ. Con còn ở Monaco vài ngày nữa, nếu hai người muốn ở lại thì cứ báo với con."

---

Ryan vẫn chưa về. Anh ta đang trao đổi với tổ kỹ sư về những điều chỉnh cho chặng đua tiếp theo. Trước khi kết thúc cuộc họp, anh ta gọi Thẩm Nhĩ lại.

"Alber, văn phòng đội đua sẽ có thêm một thành viên mới. Cậu ta chỉ đến học hỏi cách vận hành của đội, không tham gia bất cứ công việc nào liên quan đến đường đua. Cũng không lâu đâu." Thấy vẻ mặt nghiêm trọng của Thẩm Nhĩ, anh ta nói thêm: "Là do bên nhà tài trợ giới thiệu. Hồ sơ của cậu ta rất tốt, cậu cứ yên tâm."

Nếu không tham gia vào công việc đường đua, thì Thẩm Nhĩ có gì phải lo?

Cho đến khi anh nhìn thấy ba chữ Tạ Chí Kiều được in rõ ràng ở góc trên bên phải hồ sơ.

Tốt nghiệp kỹ sư cơ khí ở đại học Bắc Kinh, học thêm ngành luật, sau đó lấy bằng thạc sĩ quản trị ở Yale.

Thẩm Nhĩ lướt nhanh qua một loạt các hoạt động ngoại khóa và kinh nghiệm làm việc ở tập đoàn Việt Kiều. Ngay cả theo tiêu chuẩn của Thẩm Nhĩ, Tạ Chí Kiều ở tuổi hai mươi bảy đã là một người rất thành công.

Anh như bị ma xui quỷ khiến, mở Google lên tra thông tin về tập đoàn Việt Kiều, cố gắng tìm kiếm thông tin về Tạ Chí Kiều trên trang chủ của họ.

Cốc cốc...

Thẩm Nhĩ vội tắt trang web đi. "Mời vào."

Giờ này chắc là Ethan...

"Sao lại là anh?"

Tạ Chí Kiều, người đã biến mất từ tối qua, không còn vẻ mặt trơ trẽn đeo bám. Anh mặc một chiếc áo sơ mi đen, chất vải mềm mại ôm lấy thân hình vạm vỡ. Thắt lưng da hàng hiệu mà Thẩm Nhĩ rất thích.