Chương 9: Thăm nhà Trường Hạ

Từ Lập Chính mở cửa ra thì thấy cả nhà Chu Dã, ông thoáng kinh ngạc một chút.

Ở Kinh Thành bao năm, ông cũng coi như người có chút địa vị trên cơ quan, người quen biết không ít, nhưng phần lớn đều chỉ giữ quan hệ xã giao bề ngoài. Hôm trước tình cờ gặp Chu Phương, nghe cô nói sẽ đến thăm, ông cứ nghĩ chỉ là lời khách sáo, ai ngờ lại thực sự đến.

Từ Lập Chính vội vàng mời cả nhà vào. Căn hộ trong khu nhà đều có bố cục na ná nhau, chỉ khác ở cách bài trí.

“Vừa mới chuyển tới nên tôi còn chưa dọn dẹp gì, thật ngại quá.” Từ Lập Chính nói.

Một người phụ nữ bưng trà từ bếp bước ra, Chu Phương nhìn kỹ vài lần, Từ Lập Chính sợ cô hiểu lầm, vội giải thích: “Đây là dì giúp việc theo nhà tôi bao năm nay rồi, thường ngày tôi bận công việc, con trai sức khỏe yếu, sợ chăm không xuể nên tìm một người cẩn thận để giúp tôi chăm sóc nó.”

Người phụ nữ hiền lành mỉm cười với mọi người rồi lặng lẽ rời đi.

Trong lúc người lớn đang trò chuyện, Chu Dã ngồi một lúc đã bắt đầu nhìn quanh. Từ Lập Chính phát hiện ra, bật cười: “Tiểu Dã thấy chán rồi à. Em trai đang vẽ tranh trên lầu, hay cháu lên tìm em chơi đi.”

Chu Dã vừa nghe thế lập tức nhổm dậy khỏi ghế sofa, nhưng lại bị Chu Phương giữ lại, nghiêm giọng dặn dò: “Không được bắt nạt em, không được dọa em, phải chơi ngoan, nghe rõ chưa?”

“Lần trước là hiểu lầm thôi, không sao đâu. Tiểu Dã cứ lên đi.” Từ Lập Chính vội đứng dậy chỉ vị trí phòng Trường Hạ cho Chu Dã.

Chu Dã nói một câu “Cảm ơn chú”, rồi ôm chiếc túi in hoa chạy lên lầu. Khi đi ngang bàn ăn, thấy trên bàn còn đặt đĩa bánh hoa quế mẹ anh làm, thứ này để lâu thì mất ngon, Chu Dã nghĩ nghĩ rồi tiện tay cầm theo một gói.

Tầng dưới nhà họ Từ còn hơi bừa bộn vì chưa dọn xong, nhưng tầng hai lại gọn gàng đến bất ngờ. Chu Dã vừa liếc mắt đã tìm ra phòng Trường Hạ, bởi mỗi ngày anh đều nhìn thấy một cậu bé tóc xoăn lấp ló qua cửa sổ nhà đối diện.

Chu Dã theo thói quen đặt tay lên cửa định đẩy vào, nhưng ngay giây sau chợt nhớ ra điều gì đó, ngón tay khựng lại rồi đổi thành động tác gõ cửa.

“Cốc cốc.”

Gõ xong, anh áp tai lên nghe ngóng, đôi mắt đen nhánh đảo lia lịa lắng nghe động tĩnh bên trong.

Tiếc là bên trong không có động tĩnh gì. Chu Dã tính tình nóng nảy, thường ngày đến nhà Vương Tiểu Tây hay Lý Đại Bảo đều đạp cửa mà vào, anh nghển cổ đợi thêm một lúc, sau đó mới nghe thấy tiếng bước chân khe khẽ tiến lại gần.

Cửa được mở từ bên trong, một bé con xinh xắn xuất hiện trước mặt Chu Dã.

Chu Dã lập tức đứng thẳng lại, một người trong một người ngoài cửa nhìn nhau không chớp mắt.

Chu Dã từ nhỏ tính cách bộc trực, nói nhiều, đi ngoài đường gặp hòn đá còn có thể tám chuyện nửa tiếng, thế mà đối mặt với Trường Hạ, vị tiểu ma vương khét tiếng lần đầu tiên có cảm giác không biết nên mở miệng thế nào.

Trường Hạ tưởng dì giúp việc gõ cửa, kéo ra mới phát hiện là anh trai từng gặp ở bệnh viện, đôi mắt cậu tròn xoe khẩn trương chớp chớp, giống như cánh bướm nhỏ rung động.

“Cái đó...” Chu Dã gãi gãi đầu, vành tai hơi đỏ: “Anh đến xin lỗi em, hôm đó không nên đưa con ếch làm em sợ, thật xin lỗi.”

Bộ dáng này mà để Chu Phương thấy chắc sẽ tưởng con mình bị ma nhập. Bình thường Chu Dã có bị đánh cũng chẳng cúi đầu nhận sai, vậy mà hôm nay lại đi xin lỗi một bé trai mới gặp hai lần.

Trường Hạ đứng sau cửa, nghe Chu Dã xin lỗi thì nghiêng nghiêng đầu, như đang cố gắng hiểu lời anh trai kỳ lạ này nói.

Một lúc sau, cậu bỗng mở to mắt, kinh ngạc gọi: “Anh trai, là anh.”

Trường Hạ nhận ra Chu Dã, đây chính là người anh trai mặt mũi tím bầm ở bệnh viện, cũng là người tặng quà cho cậu.

Trong khu nhà, đám trẻ đi cùng Chu Dã đều gọi anh là “lão đại” hay “đại vương”, còn Trường Hạ là người đầu tiên gọi anh là “anh trai”, khiến Chu Dã như nở hoa trong lòng, lâng lâng sung sướиɠ.

Đến nỗi Trường Hạ nói gì tiếp theo anh cũng chẳng nghe rõ.

“A, em nói gì cơ, em trai.”

Trường Hạ mím môi, tuy anh trai này nhìn có vẻ không đáng tin, nhưng hôm đầu tiên chuyển đến đã chủ động nói chuyện, còn tặng quà cho cậu. Ba từng nói sau khi chuyển đến khu nhà này sẽ có nhiều bạn nhỏ chơi cùng cậu.

Có lẽ người trước mắt chính là người đầu tiên.

Trường Hạ do dự một lúc, hai tay nhỏ siết chặt trước bụng, giọng nói rụt rè, chậm rì rì vang lên: “Anh trai, em tên là Trường Hạ, tên thân mật là bé con.”

Thật ra Chu Dã đã gọi thầm cái tên “bé con” trong lòng không biết bao nhiêu lần rồi, nhưng nghe cậu giới thiệu vẫn vui đến mức khóe miệng cong lên.

Trong khi người lớn vẫn đang trò chuyện vui vẻ dưới lầu, Chu Dã đã xách túi quà cùng bánh hoa quế vào phòng Trường Hạ.

Hai đứa bé ngồi đối diện nhau trên chiếc ghế sofa trẻ em. Trường Hạ từ nhỏ ít khi tiếp xúc với bạn cùng tuổi, ngồi ngay ngắn, hai chân thịt mũm mĩm chụm lại, tay đặt lên đùi, đôi mắt to nhìn chằm chằm Chu Dã không chớp.

Chu Dã cũng hiếm khi ngồi nghiêm chỉnh thế này, cả người cứng đơ như con rối bị giật dây, sợ làm gì sai lại dọa bé con, dù sao cậu nhìn đã nhát gan, còn mỏng manh hơn cả trứng gà.