Nghĩ đến chuyện ngày mai sẽ được gặp lại em trai, Chu Dã sung sướиɠ đến mức đưa tay nhéo mặt mình, sờ thấy một mảng khô ráp liền lập tức ghét bỏ rụt tay lại.
Đột nhiên, anh nhớ ra điều gì đó, đôi mắt sáng rực lên.
Lần trước anh tặng quà mà khiến bé con hoảng sợ, không tính. Lần này gặp lại, anh phải tặng quà khác cho cậu mới được.
Chu Dã trèo lên tủ, lục lọi đến tận sâu bên trong mới lôi ra được một con heo đất hình sư tử. Anh mở nút tròn ở bụng sư tử, thò hai ngón tay vào móc móc một lúc mới lôi ra được 200 đồng. Chu Dã giơ tiền dưới đèn bàn ngắm nghía hồi lâu, vẫn chưa nghĩ ra nên mua gì, bèn ngã đầu xuống giường ngủ luôn.
“Thôi, mai rủ Vương Tiểu Tây với Lý Đại Bảo đi xem thử.”
—
Sáng sớm hôm sau, Chu Dã dẫn theo hai tiểu đệ là Vương Tiểu Tây và Lý Đại Bảo đi càn quét khu hàng quà vặt gần trường học. Một con phố nhỏ ba đứa đi qua gần hết. Lý Đại Bảo vừa ngồi bệt xuống trước một cửa hàng, cắn xúc xích nướng.
“Lão, lão đại, rốt cuộc anh muốn mua cái gì vậy?” Thân hình tròn trĩnh của Lý Đại Bảo run lên theo từng câu nói, thở hổn hển.
Vương Tiểu Tây cũng ngồi phịch xuống cạnh đó, tay cầm túi nước đá: “Đúng đó, anh nói thử xem anh muốn mua gì, bọn này còn biết đường giúp anh tìm.”
Chu Dã cũng đang cầm một túi nước đá, ngồi xổm giữa hai đứa, vẻ mặt đầy bực bội.
Thật ra anh cũng không biết rõ mình muốn mua gì. Đêm qua linh cảm chợt lóe, đầu óc nóng lên, thấy nhất định phải mua gì đó tặng cho em trai nhỏ xinh mềm mịn như cục bánh bao kia. Nhưng nhìn mấy món đồ chơi hay mua ngày thường thì thấy chẳng cái nào đủ để tặng một bé con xinh đẹp như thế.
“Các cậu cứ ở đây ăn đi, tôi qua cửa hàng đối diện xem thử.” Nói rồi, Chu Dã chạy thẳng sang bên kia đường.
“Ơ, lão đại vào cửa hàng đó làm gì. Cái đó không phải chỗ mấy đứa con gái hay vào à?”
Vương Tiểu Tây đập nhẹ sau đầu Lý Đại Bảo: “Lão đại làm gì là có lý do của anh ấy, ăn xúc xích của cậu đi, đừng hỏi lắm.”
Lý Đại Bảo xoa đầu, "à" một tiếng, cúi đầu tiếp tục ăn xúc xích.
Chẳng bao lâu sau, cả hai thấy Chu Dã bước ra khỏi cửa hàng, tay xách một cái túi nhỏ hoa hòe, vẻ mặt rất vừa ý. Hai đứa kia vội vàng chạy đến.
“Lão đại, rốt cuộc anh mua gì thế? Cho bọn này xem với.”
Chu Dã giơ cái túi nhỏ hoa hòe tránh khỏi tay Lý Đại Bảo:
“Tránh ra, đừng để xúc xích của cậu dây lên túi của tôi.”
Vương Tiểu Tây nhanh chóng lách ra sau Chu Dã, thò đầu nhìn vào túi rồi kêu lên: “Thú nhồi bông à?”
“Lão đại, anh mua cái này làm gì? Chẳng lẽ định học thằng khỉ ốm lớp bên cạnh, tặng cho con gái hả?”
Chu Dã vừa nghe xong thì mặt lập tức tối sầm, ôm chặt túi hét vào mặt Vương Tiểu Tây: “Tặng con gái cái đầu cậu. Cậu còn nói bậy là tôi đấm cho bây giờ.”
Vương Tiểu Tây thấy Chu Dã giơ nắm đấm lên liền câm miệng, nhanh chóng lùi lại hai bước.
Ba đứa cãi nhau chí chóe chạy về nhà. Chu Dã vừa mới bước chân vào cửa đã nghe mẹ gọi to.
“Tiểu Dã, con lại chạy đi đâu nữa đấy? Mau dọn dẹp một chút rồi đi sang nhà đối diện với mẹ.”
Chu Dã nghe xong, liền giấu nhanh cái túi hoa ra phía sau, cẩn thận vuốt phẳng nếp nhăn trên đó.
Chu Phương và Lý Văn Danh cũng đang xách đồ bước ra, thấy Chu Dã ôm cái túi hoa thì tưởng anh lại nhặt rác ở đâu về.
“Mau đem đống rác đó... À không, bảo bối của con cất vào kho nhỏ đi, thay giày rồi theo ba mẹ sang nhà đối diện.”
Chu Dã chẳng buồn để ý, vẫn ôm túi hoa đi thẳng ra cửa.
Chu Phương thấy thế, sắc mặt lập tức tối sầm, nhưng bị Lý Văn Danh kéo lại.
“Thôi thôi, trẻ con lớn rồi, có suy nghĩ riêng.”
“Nhà có hai người, một người thì có quá nhiều suy nghĩ, một người thì hoàn toàn không suy nghĩ gì. Em thấy em như người ngoài vậy đó.”
“Đâu có, đâu có, bà xã à, đi thôi đi thôi. Bánh hoa quế mới ra lò là thơm nhất, mau đem sang cho người ta.”