“Đừng, không sao đâu. Chuyện này không liên quan gì đến Chu Dã cả. Bác sĩ nói rồi, Trường Hạ nhà tôi do thể trạng yếu, lại đứng dưới nắng quá lâu nên bị say nắng, không phải do Chu Dã dọa sợ.”
“Nhưng nó không nên bỏ ếch xanh vào bình đi dọa người. Gần đây tôi với ba nó lơ là quá, nó thành ra vô pháp vô thiên. Trẻ con mà không dạy sẽ chẳng nhớ bài học đâu.”
Đã dạy dỗ rồi thì Từ Lập Chính cũng không nói thêm gì nữa, chỉ nhờ y tá kê vài loại thuốc mỡ, đưa cho Chu Dã mang về bôi.
Trong phòng bệnh chỉ còn lại hai cha con nhà họ Từ. Từ Lập Chính mở hộp cơm ra, thấy trong đó có canh bí đao nấu tôm bóc vỏ, liền nhíu mày.
“Bé con, canh này có tôm, con không ăn được. Để ba pha sữa cho con uống tạm, đợi về nhà ba nấu cơm cho con ăn nhé?”
Trường Hạ ngoan ngoãn gật đầu, mái tóc xoăn mềm mại theo cái gật đầu nhẹ nhàng lay động, ngoan đến mức khiến người ta mềm lòng.
—
Mấy ngày sau đó, Chu Dã bị Chu Phương cưỡng chế bắt ở nhà, phải ngồi học đánh vần ghép chữ. Sau khi gây chuyện bị dạy dỗ một trận, anh cũng thành thật hơn hẳn, cả ngày rúc trong phòng, không ló đầu ra cửa.
Chu Phương thấy thế thì mừng ra mặt: “Cuối cùng cũng yên được vài hôm, thằng nhóc này hễ không ai quản là leo lên nóc nhà lật ngói.”
Bên ngoài, ba mẹ của anh đang ngồi xem tivi, nói chuyện rôm rả. Tiếng nói chuyện lọt vào phòng qua khe cửa. Chu Dã nghe thấy rõ mồn một.
“Em thấy nhà đối diện dọn dẹp gần xong rồi, chưa nói đến việc hai nhà sau này là hàng xóm của nhau. Ba của đứa bé kia được điều từ Kinh Thành về, sau này thế nào cũng phải giao tiếp nhiều. Phải tìm lúc nào đến chào hỏi đàng hoàng.”
"Được, em nói sao anh nghe vậy.”
“Đừng có cái gì cũng nghe em, nghe em, anh là chủ nhà cũng phải có chính kiến chứ.”
“Rồi rồi rồi, bà xã nói rất đúng.”
“Mai em làm hai hộp bánh hoa quế, anh đem theo ít sữa ong chúa đi cùng. Người ta từ Kinh Thành đến, có gì chưa từng thấy qua đâu. Mình mà tặng thứ gì quý quá thì sau này khó nói chuyện trong cơ quan.”
“À đúng rồi, mai gọi cả Chu Dã đi cùng, lần trước nó làm đứa bé nhà người ta sợ đến nỗi phải nhập viện...”
“Không biết nó có chịu đi không nữa, em cũng biết tính nó rồi đấy...”
Lý Văn Danh còn chưa nói xong thì nghe tiếng cửa phòng mở ra. Chu Dã nghiêm túc bước ra, đi ngang qua hai người, cầm lấy một quả lê trên bàn cơm, không nói không rằng quay về phòng. Đi được nửa đường, anh đột nhiên dừng lại, quay đầu nhìn hai người đang ngồi trên ghế sofa.
Lý Văn Danh sững sờ trong nháy mắt: “Sao thế Tiểu Dã? TV mở to quá làm ồn con học bài hả?”
Chu Phương cười cười trêu chọc: “Nó chỉ mong tụi mình mở TV to nhất ấy chứ, để nó còn ngồi nghe trộm rõ hơn.”
Chu Dã ưỡn ngực, hừ mạnh một tiếng phản đối, rồi hỏi: “Ba, mẹ, hai người vừa nói cái gì đấy?”
Lý Văn Danh vốn định nói không có gì, nhưng nghĩ lại, chuyện lần trước con trai mình dọa người ta nhập viện đúng là cũng nên đến xin lỗi đàng hoàng.
Ông nhìn con trai, thăm dò mở miệng: “Tiểu Dã à, ba và mẹ con tính mai qua nhà chú đối diện chào hỏi. Con có muốn đi cùng không?”
Ông vừa dứt lời, đã nghĩ chắc chắn Chu Dã sẽ quay đầu bỏ đi, buông lại một câu "con không đi".
Ai ngờ vừa hỏi xong, ông thấy tai con trai giật giật, đôi mắt lập tức sáng rực lên, như đang mong chờ được hỏi tới.
Chu Dã cố nén nụ cười, ra vẻ lơ đãng, làm như bản thân miễn cưỡng nhận lời: “Đi thì đi.”
Chu Dã trở vào phòng, Lý Văn Danh và Chu Phương nhìn nhau, không tin nổi, đó thật sự là con trai mình à?
Trong phòng, Chu Dã ném dép, nhảy lên giường lăn một vòng trước, thêm một vòng sau, còn múa tay đá chân một trận, rồi chạy ào ra kéo rèm cửa nhìn sang đối diện.
Những ngày gần đây, tiếng bên kia dọn nhà rất náo nhiệt. Chu Dã thường xuyên đứng trong phòng lén nhìn qua cửa sổ. Anh thấy chú kia ôm bé con đứng ngoài cửa chỉ huy công nhân chuyển đồ. Bé con thì ngoan ngoãn rúc vào vai ba, khuôn mặt mềm mại như bánh bao sữa, như thể chỉ cần ấn nhẹ một cái là chảy ra nhân. Chu Dã chống má ngắm đến xuất thần, trong lòng dâng lên một ý nghĩ mãnh liệt chưa từng có. Anh rất muốn đưa tay bóp mặt bé con xem có giống như bánh bao nhân trứng sữa không, mềm mại, co giãn.