Từ Lập Chính thấy bộ dáng của cậu nhóc, mỉm cười nói: “Tiểu Dã, có phải là con có chuyện gì muốn nói với em trai không?”
Đôi tai đen nhẻm của Chu Dã đỏ bừng, gật gật đầu.
“Bé con, anh có chuyện muốn nói với con, ra đây một chút được không.”
Trường Hạ được ba nhẹ giọng dỗ dành, từ phía sau rụt rè bước ra thêm một bước, làn da trắng mềm như kem sắp bị ánh nắng phơi đến tan chảy. Chu Dã nhìn chằm chằm cậu, không hiểu sao trong đầu lại hiện lên hình ảnh viên bánh nếp mẹ làm, bên ngoài trắng mềm, bên trong thơm ngọt.
“Tiểu Dã, con muốn nói gì với em?”
Chu Dã cúi đầu, cẩn thận tháo một cái chai nhựa trong số hai cái đang cầm trong tay, đưa tới trước mặt cậu.
“Cho em đó, bé con.” Chu Dã bắt chước Từ Lập Chính gọi tên thân mật của Trường Hạ.
Không ngờ Chu Dã lại là muốn tặng quà cho Trường Hạ, dù món quà trông có hơi...
Từ Lập Chính cười cười.
"Bé con, đây là quà gặp mặt anh trai tặng cho con, nhận lấy đi.”
Trường Hạ chưa từng được bạn nhỏ nào tặng quà bao giờ, đây là lần đầu tiên. Ba đã nói có thể nhận, cậu bèn ngoan ngoãn bước lên một bước, nhận lấy cái chai nhựa dính đầy bùn đất màu xanh lục.
Chu Dã ngửi thấy hương sữa thoang thoảng trên người Trường Hạ, lại nghe cậu cất giọng nhỏ nhẹ: “Cảm ơn anh.”
Chu Dã lập tức vênh mặt, đôi mắt sáng rực, lưng cũng ưỡn thẳng lên.
“Ha, em thích không?”
Trường Hạ lần đầu nhận được quà từ người khác, tất nhiên rất thích, cậu gật gật đầu.
“Ha.” Chu Dã cười đến nỗi mảng bùn trên mặt lại rớt thêm mấy mảng: “Em thích thì sau này anh bắt thêm mấy con nữa cho em.”
Từ Lập Chính nghe thấy thế, cảm giác hơi bất ổn: “Tiểu Dã, trong cái chai đó con đựng gì thế?”
Chu Dã vẫn đang lâng lâng, không chút do dự đi tới, trong tư thế như sắp ôm Trường Hạ vào lòng liền vặn nắp chai ra. Một giây sau, một thứ còn sống bật ra, “Ộp” một tiếng, phóng xuống đất, định chạy.
Chu Dã lập tức xông lên, tay chộp một cái, bắt được con ếch xanh đang định trốn, quay đầu lại đắc ý khoe, làm cái bụng trắng bóc của con ếch hươ lên trước mặt Trường Hạ.
“Ha, còn muốn chạy hả. Bé con, mau nhốt nó lại, đừng để nó chạy mất.”
Chu Dã cảm thấy lần này mình thật ngầu, tay không bắt ếch trước mặt em trai, biểu cảm đắc ý sắp không nín được.
Nhưng anh không chú ý đến vẻ mặt Trường Hạ.
Khuôn mặt vừa bị nắng phơi hồng lập tức tái nhợt. Đôi mắt to trong veo phút chốc mờ sương, đôi môi nhỏ mềm mại đang run rẩy.
Từ Lập Chính còn chưa kịp phản ứng, giây tiếp theo liền thấy bảo bối nhà mình thân thể mềm nhũn, ngất xỉu tại chỗ.