Trong đại viện, bọn trẻ con từ nhỏ đã như mấy con ngựa hoang, biết đi biết chạy là người lớn thả cho tự chơi. Đám bạn lớn lên cùng Chu Dã lúc bằng tuổi Trường Hạ, đứa nào đứa nấy gầy gò, đen nhẻm, mũi lúc nào cũng lủng lẳng hai vệt nước. Còn một đứa con trai trắng trẻo, xinh xắn như Trường Hạ thế này, Chu Dã lần đầu tiên gặp.
“Trường Hạ, gọi anh đi con.”
Trường Hạ và Chu Dã đứng đối diện nhau, cách nhau đúng tầm một sải tay. Vừa rồi cậu đã lén nhìn anh trai này một cái, người thì lem nhem, áo quần lấm bùn, ăn uống cũng không được sạch sẽ, trông mặt mũi dữ dằn hơi dọa người. Trường Hạ thật ra có hơi sợ hãi.
Nhưng ba nói, lần đầu gặp mặt chào hỏi mọi người là lễ phép cơ bản nhất, mà Trường Hạ phải là một đứa trẻ lễ phép nhất.
Trường Hạ rụt rè mở miệng, giọng non nớt, hơi miễn cưỡng gọi một tiếng: “Anh.”
Cậu không dám nhìn anh trai đối diện lâu, vì vậy không hề phát hiện ra sau khi nghe cậu gọi “anh”, con ngươi Chu Dã bỗng to ra, cả người sững lại, biểu cảm hơi đơ, giống như có gì đó không hiểu nổi.
“Thời tiết nóng thế này cũng không tiện nói chuyện lâu ngoài sân. Đợi nhà các anh sắp xếp ổn rồi nhà tôi lại qua chào hỏi đàng hoàng.” Chu Phương nói.
Từ Lập Chính cũng sợ con trai mình phơi nắng lâu sinh chuyện, gật đầu đồng ý, hai nhà liền ai về nhà nấy.
Chu Dã đi theo mẹ về nhà, nhưng cứ chốc chốc lại quay đầu nhìn về phía hai cha con nhà họ Từ. Hai tay anh còn xách theo cái chai nhựa không biết nhặt từ đâu về. Chu Phương vừa đi vừa càu nhàu.
“Con nhìn con kìa, trông như thằng đi nhặt ve chai, về nhà thay đồ tắm rửa rồi ăn cơm. Cái lỗ to đằng sau quần con tính vá cái gì, sư tử hay hổ à? Vẫn là thay cái khác đi.”
“Chiều nay con không được ra ngoài, ở nhà học đánh vần ghép chữ. Mẹ nói con có nghe không đấy, cứ quay đầu nhìn gì vậy.”
Thấy con trai cứ thất thần, Chu Phương vừa dứt lời, Chu Dã đã buông phịch hai cái chai nhựa lủng lẳng trong tay, quay người chạy về phía đối diện.
“Chú ơi."
Chu Dã chặn lại Từ Lập Chính đang chuẩn bị vào nhà. Ông quay đầu lại, hơi nghi hoặc nói: “Sao vậy Tiểu Dã, còn chuyện gì à con?”
Vừa rồi Chu Dã còn là một tiểu bá vương đầu gấu, bây giờ lại hiếm thấy lộ ra vẻ ngượng ngùng. Đôi mắt anh cứ nhìn Trường Hạ một lúc, rồi lại cúi xuống nhìn nền đất, ấp a ấp úng như muốn nói mà không biết nói như thế nào.