Chương 3: Chu Dã

“Đây là con trai tôi, tên là Chu Dã, tính tình hơi nghịch một chút, làm mọi người cười chê rồi.”

Chu Dã với cái mặt mèo bẩn đầy bùn đất đi lên phía trước, nhưng rất lễ phép chào Từ Lập Chính.

Từ Lập Chính theo phản xạ sờ tay vào túi, chợt nhớ ra bên trong có vài viên kẹo, ông lập tức lấy ra: “Lần đầu gặp mặt, chú cũng không chuẩn bị được gì cho cháu, mấy viên chocolate này cháu ăn tạm nhé.”

Do Trường Hạ uống thuốc từ nhỏ, ông thường mang theo vài viên kẹo trong túi.

Chu Dã từ sáng chỉ ngậm cái bánh bao rồi chuồn đi chơi, giờ nhìn thấy chocolate trong tay Từ Lập Chính, lập tức nuốt nước miếng, đưa tay nhận lấy.

“Cháu cảm ơn chú.” Giọng lớn và vang hơn hẳn lúc nãy.

Trường Hạ nghe thấy tiếng trò chuyện thân thiện, vui vẻ bên ngoài, không khỏi tò mò. Cậu bé rụt rè từ sau lưng ba ló đầu ra, vừa khéo thấy Chu Dã đang lột lớp giấy gói quen thuộc, chính là loại chocolate mà Trường Hạ thích nhất.

Chu Dã ném liền ba viên vào miệng một lúc, ngọt đến mức phát nị, anh rụt cổ, nhe răng nhăn mặt vì ngọt, động tác khiến từng mảng bùn trên mặt bong ra, trông rất buồn cười.

“Phụt.”

Một tiếng cười khẽ khàng vang lên trong không khí. Chu Dã lập tức quay đầu nhìn về phía phát ra tiếng động, biểu cảm đang nhe răng trợn mắt còn chưa kịp thu lại, cứ thế đông cứng tại chỗ.

Trường Hạ thấy bị phát hiện, sợ tới mức lập tức rụt đầu trốn trở vào sau lưng ba.

“Còn có em Trường Hạ của con nữa. Thằng bé từ nhỏ sức khỏe không tốt, sau này chuyển tới đây rồi, con phải quan tâm em nhiều vào, không được bắt nạt em, nghe rõ chưa.”

Chu Phương chỉ vào đứa bé phía sau Từ Lập Nghiêm giới thiệu với Chu Dã.

Từ Lập Chính vỗ nhẹ lên lưng Trường Hạ, nhỏ giọng dỗ dành: “Trường Hạ, ra chào anh đi con. Sau này sống trong viện, anh sẽ dẫn con đi chơi.”

Trường Hạ tuy nhút nhát nhưng là một đứa bé rất nghe lời. Từ Lập Chính nói thế, cậu liền nắm chặt lấy tay ba, từ phía sau rụt rè bước ra.

Cậu bé nãy giờ vẫn nép sau lưng ba rốt cuộc cũng lộ diện hoàn toàn, trông như một con búp bê Tây dương vậy.

Hôm nay Trường Hạ hiếm khi mặc một chiếc áo thun ngắn tay màu xanh, bên ngoài là quần yếm màu vàng sữa, làn da trắng nõn hơi ửng hồng, gương mặt vẫn còn nét phúng phính của trẻ nhỏ mới bốn tuổi, đôi mắt đen láy long lanh chớp chớp sợ hãi, mái tóc xoăn mềm lượn sóng ánh lên màu vàng nhạt dưới nắng.