Từ Lập Chính nhìn đứa nhỏ trước mặt, một bé trai chưa đến sáu tuổi, làn da đen nhẻm vì phơi nắng suốt kỳ nghỉ hè, tuy còn nhỏ nhưng ngũ quan rất đẹp, tóc ngắn mà có tới hai xoáy. Ông nghe bảo trẻ có hai xoáy thì thường rất bướng bỉnh, cứng đầu.
Chu Dã mới nói được vài câu đã chẳng buồn chú ý gì nữa, mắt cứ nhìn chằm chằm vào phòng bệnh phía sau. Từ Lập Chính thấy thế cũng hiểu tâm tư của anh.
“Con muốn vào thăm Trường Hạ à?”
Chu Dã gật đầu: “Chú ơi, Trường Hạ sao rồi?”
Từ Lập Chính nhìn đôi mắt đen láy chân thành của anh, không biết nghĩ gì, khẽ khom người, giọng lộ vẻ khó xử pha chút van nài: “Tiểu Dã, chú vừa hay phải xuống lấy thuốc, trong phòng không ai trông Trường Hạ, cháu có thể vào trong ngồi với em một lúc được không?”
Chu Dã vừa nghe đã thấy mình như được giao trọng trách quan trọng, nhận sứ mệnh cứu vớt thế giới, anh lập tức ưỡn ngực gật đầu chắc nịch.
“Chú yên tâm đi, cháu sẽ chăm sóc Trường Hạ thật tốt.”
Từ Lập Chính: “...”
Câu này nghe thế nào cũng thấy sai sai.
Trường Hạ đang nằm yên trên giường bệnh, ba cậu nói đi tiễn dì Chu và chú Lý mà đi rất lâu rồi vẫn chưa quay lại. Trong phòng chỉ còn lại một mình cậu, không có chiếc chăn quen thuộc bên cạnh khiến Trường Hạ thấy hơi sợ.
Nghe thấy tiếng mở cửa, đôi mắt tròn xoe của Trường Hạ lập tức nhìn về phía đó. Khi thấy rõ người bước vào, niềm vui trong mắt cậu thoáng chốc biến thành ngơ ngác.
“Anh trai? Sao anh lại tới đây?”
Chu Dã đóng cửa lại, vội chạy tới bên giường Trường Hạ. Buổi sáng em trai còn là cục bột nếp trắng nõn mềm mại, giờ trên mặt và tay cậu chi chít những nốt đỏ, nhìn cứ như bị kim châm vậy.
Chu Dã lập tức nhớ tới cảnh Tử Vy trong Hoàn Châu Cách Cách bị Dung ma ma dùng kim châm đầy người, hoảng sợ đến mức hồn vía lên mây.
Sau lại nhớ mẹ từng nói Trường Hạ chỉ bị dị ứng thôi, anh do dự hỏi: “Bé con, mấy cái chấm đỏ trên người em nhìn giống Tử Vy bị Dung ma ma châm kim quá, em có đau không?”
Trường Hạ chưa từng xem Hoàn Châu Cách Cách, cũng không biết Tử Vy hay Dung ma ma là ai, chỉ nghe anh nói tới mấy vết đỏ trên người mình.
Trường Hạ từng soi gương thấy bộ dạng của mình khi bị dị ứng, nổi đầy nốt đỏ, lần đầu tiên nhìn thấy đã sợ đến mức bật khóc không dứt, Từ Lập Chính phải dỗ mãi cậu mới chịu tin mấy vết đỏ này sẽ biến mất, ông còn bảo cậu là bảo bối đáng yêu và xinh đẹp nhất mới khiến cậu miễn cưỡng nín khóc.
Nhưng trước mặt người khác, nhất là người bạn đầu tiên từng tặng quà cho cậu, lần đầu tiên kết bạn, Trường Hạ lại vô cùng lo lắng. Cậu nghĩ mình trở nên xấu xí rồi, không còn là em bé xinh đẹp nhất nữa, liệu anh có còn muốn làm bạn với mình không?
Nghĩ đến việc vừa có một người bạn thì lại sắp mất đi, đôi mắt Trường Hạ bỗng đỏ hoe.
Chu Dã hoảng loạn, tưởng mình nói đúng, những chấm đỏ kia thật sự là do kim đâm nên rất đau.
“Em đừng khóc. Ai châm em thế, ba em có biết không?”
Trường Hạ đang sốt, đầu óc choáng váng, chỉ nghe rõ câu cuối cùng. Nước mắt tức thì rơi xuống như chuỗi trân châu, từng giọt to rơi lã chã.
Anh không biết thì thôi, lại còn định mách ba cậu nữa. Ba cậu không giống anh, ba từng nói cậu là bảo bối đáng yêu nhất, xinh đẹp nhất.
Chu Dã nhìn Trường Hạ quay lưng lại, trùm chăn kín mít, chỉ để hở mỗi cái đầu bé xíu như một cây nấm nhỏ.
Rồi từ trong chăn vang lên tiếng nghẹn ngào nức nở: “Ba em biết rồi, ba nói mấy chấm đỏ này sẽ mau biến mất, em là đứa bé xinh đẹp nhất.”
Giọng cậu uỷ khuất tiếp tục nói: “Anh không thích em, em cũng không thích anh.”
Từ Lập Chính vừa đẩy cửa bước vào đã thấy Chu Dã quỳ gối cạnh giường, mặt thì nhăn nhó đủ kiểu như đang làm trò hề trong rạp xiếc, lăn qua lăn lại trước mặt Trường Hạ.
“Bé con, anh xin lỗi, anh không có ý đó đâu.”
“Em là đứa bé đẹp nhất, đáng yêu nhất trong cả khu luôn ấy.”
“Anh mới là đồ xấu xí! Em nhìn anh xem, mắt thì to, miệng thì rộng, xấu chết đi được, nếu em không thèm làm bạn với anh thì chẳng ai chịu chơi với anh đâu.”
Cây nấm nhỏ trốn trong chăn nghe Chu Dã dỗ một hồi thì từ từ ló đầu ra. Khuôn mặt dí sát vào cậu đang cố nghiêm túc làm mặt giận, trừng mắt nhe răng.
“Bé con.” Chu Dã cố tình làm mặt xấu.
Trường Hạ không nhịn nổi, khẽ hừ một tiếng, nhưng vẫn bị Chu Dã nhạy bén phát hiện. Anh lập tức biến đổi hàng loạt vẻ mặt xấu khác để chọc cười cậu.
Trường Hạ đã ló đầu ra khỏi chăn hoàn toàn, khuôn mặt trắng nõn mềm mại giờ chi chít chấm đỏ như những ngôi sao, trông vừa tội nghiệp vừa đáng yêu. Đôi mắt to tròn đen lay láy vẫn còn ươn ướt, nhìn chằm chằm vào Chu Dã.
Chu Dã đang làm mặt xấu thì bỗng khựng lại, ngẩn người nhìn cậu một lúc mới nói: “Bé con, em thật sự rất đẹp.”
Trường Hạ được anh khen bất ngờ, khuôn mặt đỏ bừng vì thẹn thùng.
Chu Dã vẫn đặt tay lên mặt như đang làm trò, bỗng dí sát lại, hỏi nhỏ: “Chúng ta vẫn là bạn tốt của nhau nhé?”
Trường Hạ nghiêm túc gật đầu: “Anh trai, tụi mình là bạn tốt của nhau.”
Chu Dã vừa nghe đã vui hẳn lên, khóe miệng nhếch đến tận mang tai.