Chương 11: Đi bệnh viện

Chu Dã tổng cộng mới gặp Trường Hạ hai lần, cả hai lần đều là đưa cậu vào bệnh viện. Lúc ôm Trường Hạ ra cửa, Từ Lập Chính chợt nhớ đến lần trước vì hiểu lầm mà Chu Phương răn dạy Chu Dã, bèn giải thích: “Chu Dã không biết Trường Hạ dị ứng với hoa quế, chuyện này không phải do cháu đâu, chị đừng trách cháu.”

Chu Phương sững người, ngượng ngùng gật đầu, đúng lúc đó Lý Văn Danh lái xe đến trước cửa, Chu Phương vội vàng bảo ông chạy thẳng tới bệnh viện, Từ Lập Chính cũng không nói gì thêm, xoay người lên xe.

Về đến nhà, Chu Dã cứ nghĩ thể nào mình cũng bị mẹ mắng cho một trận, liền đá dép đi đến bên ghế sofa, tự giác đứng nghiêm.

Chu Phương đi ngang qua liếc anh một cái: “Đứng đực ra đấy làm gì? Buổi sáng đi chơi rồi, chiều nay ngoan ngoãn ở nhà làm bài tập, không viết xong thì tối đừng hòng mở tủ lạnh lấy kem ăn.”

Chu Dã nghe vậy đơ cả người, nhìn sắc mặt Chu Phương, thấy không giống kiểu sắp mắng mình.

“Mẹ, mẹ không mắng con à?”

Chu Phương đang cúi người tìm nguyên liệu nấu ăn trong tủ lạnh, nghe vậy ló đầu ra từ phía sau cánh cửa: “Mắng con làm gì? Con lại giấu mẹ đi gây chuyện à.”

Chu Dã thấy mẹ không mắng mình, tóc gáy đang xẹp xuống dựng thẳng lên, ba bước thành hai lẻn đến bên cạnh Chu Phương: “Mẹ, con cho bé con ăn bánh hoa quế, làm mặt em ấy bị rỗ phải vào viện, mẹ không mắng con thật à.”

Chu Phương tìm được miếng thịt heo xay mua lúc sáng, đóng cửa tủ lạnh lại, khí lạnh bị chặn ngoài cửa.

“Con cũng không biết Trường Hạ dị ứng với hoa quế, nói cho cùng cũng là mẹ sơ sót, không hỏi rõ xem nhà người ta kiêng gì đã vội đưa sang.”

“Còn nữa, mặt Trường Hạ không phải bị rỗ, đó là phản ứng khi bị dị ứng thôi, sau này đừng nói thế nữa, không lễ phép.”

“Còn ngẩn người ra đấy làm gì, không muốn đọc bài ghép vần thì ra bóc tỏi giúp mẹ đi. Lúc nói chuyện phiếm với ba Trường Hạ, mẹ nghe chú ấy bảo thằng bé thích ăn sủi cảo, mẹ làm nhân thịt heo cải thảo, lát nữa hỏi xem tình hình sao rồi, tối ghé bệnh viện thăm Trường Hạ tiện mang sủi cảo qua.”

Chu Dã vừa nghe đã hớn hở chạy vội từ phòng khách sang, ngồi trên cái ghế gấp nhỏ, ôm rổ bắt đầu bóc tỏi.

Chu Phương nhìn anh ân cần khác thường, cứ cảm thấy có gì đó là lạ, nhưng mấy hôm nay Chu Dã không ra ngoài chạy nhảy phá phách, nhất thời cũng không nghĩ ra được rốt cuộc anh định giở trò gì.

Trước bữa tối, Lý Văn Danh đã về nhà, vừa nghe tiếng mở cửa, Chu Dã đã lao vọt ra khỏi bếp. Ba anh còn đang thay giày ngoài cửa thì một bóng người đã lướt đến trước mặt, vẻ mặt Chu Dã sốt ruột nhìn ông.

“Ba, Trường Hạ sao rồi?”

Nghe thấy tiếng, Chu Phương cũng từ bếp bước ra, hỏi cùng một câu.

Lý Văn Danh đáp: “Bệnh viện đã cho cậu bé uống thuốc chống dị ứng và truyền dịch, lúc ba đến thì hơi sốt nhẹ.”

Đi vào phòng khách, ông nói tiếp: “Trường Hạ sinh non, cơ thể yếu từ nhỏ, lần này may mà phát hiện sớm nên không nghiêm trọng, bác sĩ nói nếu chậm chút nữa có thể bị sốc phản vệ.”

Chu Phương không ngờ một chiếc bánh hoa quế nhỏ lại gây ra chuyện nghiêm trọng đến vậy, cơm cũng chẳng còn tâm trí nấu, cởi tạp dề xong liền nói muốn đến bệnh viện xem tình hình.

Lý Văn Danh vội ngăn lại: “Chạy đi chạy lại cả buổi chiều, cũng sắp đến giờ cơm rồi. Từ Lập Chính lo Trường Hạ đến mức chẳng có thời gian ăn cơm, hay là mình mang ít đồ ăn từ nhà qua đi.”

Nghe ông nhắc, Chu Phương mới sực nhớ đến chỗ sủi cảo mình gói hồi chiều, vội đi luộc thêm phần nữa mang qua.

Hai vợ chồng ăn tạm vài miếng đã vội vàng chuẩn bị đi, Chu Dã thấy vậy liền buông đũa chạy tới, trong miệng vẫn còn cơm: “Con cũng muốn... Khụ...”

Chu Phương vừa cúi xuống kiểm tra hộp giữ nhiệt vừa đáp: “Nói cái gì đấy. Ăn xong thì dọn chén vô bếp, mẹ về sẽ rửa.”

Chu Dã nuốt vội cơm, mặt đỏ bừng: “Mẹ, con cũng muốn đi! Con cũng muốn đến thăm Trường Hạ!”

Một bữa cơm mà ăn cứ như đánh trận, Chu Phương đang lo trong lòng, đáp cho có lệ: “Con ngoan ngoãn ở nhà xem tivi đi, đừng chạy lung tung. Trong tủ lạnh có kem đậu xanh mẹ làm chiều nay, ăn một cây thôi đấy, đừng ăn nhiều, tí mẹ về ngay.”

Nói xong, hai vợ chồng lái xe đi bệnh viện.

Chu Dã chạy ra cửa, nhìn theo chiếc xe màu đen rời khỏi cổng khu, rẽ vào khúc quanh cuối con đường rồi mất hút.

Chưa đến 6 giờ, trời vẫn còn sáng rõ, Chu Dã đứng ở cửa nhìn một lúc, rồi quay về phòng, lần nữa lấy cái hũ tiết kiệm hình sư tử ra.

“Hừ, không cho mình đi thì mình tự đi!”



Chu Phương và Lý Văn Danh ngăn lại Từ Lập Chính đang muốn tiễn hai người về.

“Trường Hạ còn một mình trong phòng, hai anh chị đừng bận tâm, mau về chăm Chu Dã đi.”

“Mấy hôm nay nếu cần giúp gì anh cứ nói, đừng khách sáo. Nếu Trường Hạ thích ăn sủi cảo thì bảo tôi, tôi gói nhiều lắm, mai gửi thêm sang nhà anh.”

Chu Dã đứng ở cầu thang nhìn thấy ba mẹ vào thang máy rời đi, lặng lẽ lẻn đến phía sau Từ Lập Chính.

“Chú ơi.”

Từ Lập Chính bị giật mình: “Tiểu Dã, sao cháu lại ở đây?” Ông vội quay đầu nhìn về hướng ba mẹ Chu vừa rời đi.

“Chú, là cháu gạt ba mẹ đến thăm Trường Hạ đấy, họ đến mà không cho cháu theo.”

“Vậy cháu đi một mình đến đây kiểu gì.”

“Cháu nghe ba mẹ nói chuyện biết Trường Hạ ở phòng nào trong bệnh viện , cháu nhờ chú bảo vệ Vương chặn xe giúp, rồi ngồi xe tới.” Chu Dã vừa nói, vừa cảm thấy bản thân cực kỳ thông minh, vẻ mặt đắc ý, ưỡn ngực ra đầy kiêu hãnh.