Hai người im lặng một lúc lâu, cuối cùng Trường Hạ mở lời trước, giọng non nớt gọi: “Anh trai, anh đến để tìm em thật sao?”
Chu Dã gật đầu, nghe cậu gọi “anh trai” mà mắt sáng rỡ, không còn xấu hổ gì nữa, khí thế bùng nổ: “Bé con, anh đến để xin lỗi em. Món quà hôm trước không tính, anh mua lại cái mới tặng em.”
Chu Dã đưa chiếc túi in hoa đến trước mặt Trường Hạ. Cậu nhìn chằm chằm chiếc túi thật lâu mà chưa dám đυ.ng vào.
Chu Dã gãi đầu: “Bé con, em không thích à?”
Trường Hạ lắc đầu, dường như hơi ngạc nhiên: “Anh trai, cái này là anh tặng cho em à?”
Chu Dã gật đầu: “Đúng vậy, món quà lần trước dọa em, không tính. Cái này em nhận nhé.”
Trường Hạ rụt rè nhận lấy túi, cúi đầu nhìn thấy một con sư tử nhồi bông màu vàng kim. Đôi mắt cậu sáng rực lên: “Là sư tử nhỏ.”
Chu Dã thấy cậu thích liền cảm thấy mọi ấm ức bị Vương Tiểu Tây và Lý Đại Bảo chế giễu sáng nay tan biến sạch, ai nói đây là đồ đưa cho con gái, không thấy bé con thích con sư tử này lắm à?
Trường Hạ nhỏ xíu giống như một con vật sống lâu ngày trong hang, khi đối mặt với thiện ý từ người lạ sẽ lén lút đứng ở cửa hang đánh giá trước, rồi mới từ từ nhích ra ngoài. Mà Chu Dã lại giống như người thợ săn đứng bên ngoài cầm theo lễ vật dụ dỗ con mồi Trường Hạ ra khỏi hang. Sau khi lĩnh hội bài học từ lần đầu gặp mặt, lần này anh tuyệt đối không dọa dẫm lung tung nữa.
Tình cảm giữa trẻ con thường đơn giản và đến rất nhanh, chưa đến một giờ sau, Chu Dã đã từ chiếc sofa đối diện lặng lẽ ngồi sát sang cạnh Trường Hạ, mà Trường Hạ bị anh chen đến tận góc sofa cũng không thấy khó chịu, ôm chặt con sư tử nhồi bông vàng kim, khuôn mặt trắng nõn nở nụ cười.
Chu Dã nhìn gần mặt bé con, càng nhìn càng thấy giống cái bánh bao mẹ anh làm, trắng mịn mềm mềm, chỉ cần chọc nhẹ một cái là lõm xuống.
Không biết khi sờ mặt bé con có giống thế không, Chu Dã vừa nghĩ vừa không tự chủ được vươn tay qua.
Trường Hạ vẫn còn đang giúp sư tử nhỏ cột tóc, từng chùm một, cột xong sư tử trông càng xinh hơn.
Sau đó, cậu cảm giác má bị cái gì đó chọc nhẹ một cái, nghiêng đầu nhìn thấy Chu Dã đang trợn to mắt, ngón tay gây chuyện còn đang chọc trên má mình.
Chu Dã cả người tê rần, mặt bé con sờ vào thật sự còn mềm hơn cả bánh bao Tuyết Mị Nương mẹ nấu, mịn mịn như đậu hũ, vừa chọc vào là lún xuống, mềm mại một cách kỳ lạ, đầu ngón tay tê dại, Chu Dã thật sự không nỡ buông tay.
Trường Hạ chớp hàng mi dài cong vυ"t, nghiêng đầu hỏi: “Anh trai, anh làm gì vậy?”
Chu Dã nuốt nước miếng, vội rút tay lại, phát hiện chỗ vừa bị mình chọc đã đỏ lên, anh đột nhiên cực kỳ khẩn trương.
“Bé con, đỏ, mặt em đỏ lên rồi. Anh có làm em đau không?”
Trường Hạ đưa cánh tay nhỏ xíu sờ lên má mình, lắc đầu: "Anh trai, em không đau.”
Chu Dã thở phào nhẹ nhõm một hơi dài, suýt chút nữa là hồn bay phách lạc.
Bé con không phải bánh bao Tuyết Mị Nương. Bé còn mềm hơn Tuyết Mị Nương, không thể tùy tiện chọc vào.
Chu Dã âm thầm ghi nhớ kỹ trong lòng.
Sau đó ánh mắt anh đảo qua một vòng, nhìn thấy đĩa bánh hoa quế đặt trên bàn, lập tức mắt sáng lên, nhảy xuống khỏi ghế sofa trẻ em, bưng đĩa bánh lên đưa đến trước mặt Trường Hạ.
“Bé con, em từng ăn bánh hoa quế chưa? Mẹ anh làm đấy, thơm lắm, vừa ra lò luôn.”
Trường Hạ nhìn chăm chú vào chiếc bánh trong tay Chu Dã, trên mặt bánh trắng tinh được rưới mật hoa quế màu vàng óng, mới ra lò không lâu nên mùi hương vẫn còn đậm, hương hoa quế thanh mát hòa quyện với mùi bánh, lập tức khiến cậu bị thu hút.
Từ nhỏ sức khỏe Trường Hạ đã yếu, thể chất đặc biệt, không thể tùy tiện ăn đồ bên ngoài. Những gì cậu ăn ở nhà đều là thực đơn cố định. Còn loại bánh hoa quế mà Chu Dã nhắc tới, đây là lần đầu tiên cậu thấy.
Chu Dã càng thêm hứng thú, ngồi thụp xuống sofa, Trường Hạ lại bị chen về sát góc. Anh đưa chiếc bánh tới tận mặt Trường Hạ.
“Em mau nếm thử đi, bánh mới ra lò là thơm nhất, ngọt lịm, cắn một cái là tan liền.”
Trường Hạ bị lời miêu tả của Chu Dã hấp dẫn, dưới ánh mắt chờ mong của anh, vươn bàn tay trắng mũm mĩm ra, cẩn thận lấy một miếng bánh hoa quế.
“Cảm ơn anh trai.” Trường Hạ vội nói.
Chu Dã nheo mắt cười, cằm vẫn còn sưng do bị ngã, vui vẻ nhìn cậu ăn bánh.
Chỉ thấy Trường Hạ nâng bánh trong lòng bàn tay, trước tiên là tỉ mỉ quan sát hình dáng chiếc bánh, rồi mới đưa lên mũi ngửi, chiếc mũi nhỏ khẽ động đậy như động vật ngửi mùi.
“Anh trai, thơm quá.” Trường Hạ nói.
Chu Dã bị dáng vẻ này của cậu làm cho đốn tim: “Là mùi hoa quế đấy, mau ăn thử xem.”
Trường Hạ gật đầu, hai tay nâng bánh đưa đến miệng, cắn một miếng. Hương vị của bánh hoa quế lập tức lan tỏa khắp khoang miệng.
Khuôn mặt cậu ngập tràn vui sướиɠ, đôi mắt tròn xoe sáng rực: “Anh trai, bánh này ăn ngon lắm.”
Trường Hạ chưa từng được ăn loại bánh nào như thế này, mềm mại, cắn nhẹ là tan ngay đầu lưỡi, mùi thơm của hoa quế hoà quyện cùng vị ngọt nhẹ nhàng, ngọt mà không gắt, vương vấn mãi trong miệng.
Chu Dã thấy cậu thích thì cực kỳ đắc ý, bật cười: “Mẹ anh làm đồ ngọt chưa bao giờ không ngon cả, em ăn đi, ăn nhiều vào.” Nói xong còn chủ động đưa bánh đến gần miệng Trường Hạ.
Hai đứa cứ thế ngồi trên chiếc ghế sofa nhỏ, ăn gần hết cả đĩa bánh hoa quế.
Dưới lầu, người lớn vẫn đang nói chuyện rôm rả, bỗng nghe trên lầu “rầm” một tiếng thật lớn, rồi tiếng bước chân dồn dập chạy đến, chỉ thấy Chu Dã hốt hoảng thò đầu ra ở cầu thang.
Mọi người đồng loạt đứng bật dậy. Chu Phương hỏi: “Có chuyện gì thế. Con đừng ầm ĩ ở nhà người ta.”
Chu Dã lúng túng túm lấy lan can gọi mẹ.
“Bé con, bé con...”
“Mặt em ấy bị rỗ rồi.”