Vào một mùa hè oi bức, nóng nực, Trường Hạ theo Từ Lập Chính dọn đến tiểu khu Toa Xa, trước khi chuyển nhà, Từ Lập Chính dè dặt hỏi cậu con trai bảo bối đang ngồi trước tivi xem Hồ Đồ Đồ Tai To.
“Bé con, con có thích chỗ nhà Hồ Đồ Đồ đang ở hay không?”
Dù năm đó nhiệt độ ở Kinh Thành vượt quá bốn mươi độ, nhưng Trường Hạ bé tí vẫn mặc áo dài quần dài, ngồi trên sàn có trải một lớp đệm mềm, bên cạnh còn đặt một bình nước ấm giữ nhiệt.
Trường Hạ liếc nhìn ba, đôi mắt to long lanh như quả nho chợt ánh lên một tia vui thích, quay sang nhìn chăm chú gia đình Hồ Đồ Đồ trong TV, rồi gật đầu lia lịa.
Sau đó, cậu chuyển nhà từ Kinh Thành phồn hoa náo nhiệt đến Dung Thành, một thành phố vùng sông nước ở Giang Nam. Trường Hạ nắm tay Từ Lập Chính, ngơ ngác nhìn những dãy nhà hai tầng san sát, đan xen trước mặt. Lúc ấy đang là giờ trưa, trong không khí khô nóng tràn ngập mùi thức ăn từ các nhà, hương vị thấm đẫm mũi.
“Phập!” Một cánh cửa sổ bị đẩy ra, một người phụ nữ thò đầu từ căn phòng tầng hai ra ngoài.
“Tiểu Dã, Tiểu Dã, về nhà ăn cơm.” Gọi vài tiếng không thấy động tĩnh gì, giọng người phụ nữ thay đổi: “Chu Dã, chạy mau về ăn cơm cho mẹ.”
Ngay sau đó, mấy hộ gia đình đối diện cũng sôi nổi mở cửa sổ, lần lượt gọi bọn trẻ nhà mình về ăn cơm.
Chu Phương gọi xong định quay vào nhà thì phát hiện ngoài cổng có hai người lạ đang đứng, một lớn một nhỏ. Sắc mặt vốn không tốt vì thời tiết nóng nực của cô lập tức thay đổi, nở nụ cười hướng xuống dưới lầu hỏi: “Hai người đang tìm ai à?”
Từ trước đã nghe nói vùng sông nước Giang Nam có phong cảnh đẹp, người cũng đẹp. Người phụ nữ đứng ở cửa sổ có mái tóc dài được vấn lên nghiêng nghiêng bằng một cây trâm cài, ngũ quan thanh tú, mặc dù đang đeo tạp dề nhưng cũng không giấu được vóc dáng xinh đẹp.
Từ Lập Chính đặt hành lý trong tay xuống, gật đầu với Chu Phương, ôn hòa đáp: “Chào chị, chúng tôi vừa chuyển đến, ở dãy nhà số 10 đối diện, sau này là hàng xóm của nhau, mong được chị chiếu cố nhiều hơn.”
Căn nhà hai tầng đối diện đó đã bỏ trống vài năm, dạo gần đây nghe nói có người mua rồi, không ngờ chuyển đến nhanh vậy. Chu Phương xoa tay, vội vàng từ trong nhà đi ra.
“Tôi sớm đã nghe nói đối diện có người sắp chuyển đến, cả khu ai cũng mong chờ. Vừa khéo hôm nay gặp mặt, đã là hàng xóm thì chẳng cần nói đến chiếu cố gì nữa, cùng một nơi sau này đều là người một nhà.”
“À, cô bé này là con gái anh nhỉ, lớn lên xinh quá, giống y như mấy đứa bé trên TV ấy, mắt to, lông mi dài.”