Chương 9: Rất tệ đó

Hai ngày trôi qua, Tiểu Hồng Tử đã khá khẩm hơn, chịu ăn uống nhưng vẫn chưa ríu rít như trước.

Mật Nhuyễn ngồi trong sân vườn, ngón tay khẽ đùa nghịch với Tiểu Hồng Tử, dáng vẻ trong sáng đến mức ngay cả ánh dương cũng không sáng bằng cô.

Hôm nay Mật Đắc Nguyên phải ra ngoài cùng Thẩm Ức Triền nhưng ông vẫn để Hàn Tĩnh ở lại bên cạnh Mật Nhuyễn, chung quy ông không muốn bỏ cô ở biệt phủ một mình vì hiện tại có vị khách không mời vô cùng nguy hiểm.

Mật Nhuyễn nhìn Tiểu Hồng Tử đã ngủ say thì mỉm cười, cô thu tay về không nghịch nữa, quay đầu nhìn Hàn Tĩnh dùng thủ ngữ với hắn ta.

“Khi nào ba tôi về?”

Hàn Tĩnh đáp: “Có lẽ là tối nay. Tiểu thư không cần lo, Đại Tướng đi cùng Thiếu Tướng sẽ rất an toàn.”

Mật Nhuyễn gật đầu, nghĩ ngợi gì đó, cô muốn xuống bếp nấu ít món cho ông ấy và Thẩm Ức Triền.

Nghĩ đoạn, cô lại dùng thủ ngữ căn dặn người làm chuẩn bị đồ.

Cô cũng bảo Hàn Tĩnh cứ xử lý việc của hắn ta, không cần lo cho cô.

Mật Nhuyễn ở trong bếp hầm gà nhân sâm sẵn làm thêm bánh tart trứng ăn tráng miệng.

Hơn ba tiếng Mật Nhuyễn mới nấu xong, cô mang theo tâm trạng vui vẻ đến không giấu được nụ cười.

Nhìn đến thời gian cũng gần với lúc Mật Đắc Nguyên và Thẩm Ức Triền về, cô liền căn dặn người làm đi chuẩn bị dọn đồ ăn lên cho hai người họ.

Mật Nhuyễn tốt bụng, cô cũng không xem ai là người làm cả, đặc biệt là Hàn Tĩnh, vì thế cô múc một chén súp và hai chiếc bánh đặt vào khay muốn mang cho hắn ta.

Hàn Tĩnh đi theo Mật Đắc Nguyên từ nhỏ, có thể nói quan hệ giữa hắn ta và Mật Nhuyễn vô cùng tốt, nếu so với Thẩm Ức Triền cũng có thể gọi là bạn bè lớn lên từ nhỏ với nhau.

Trên đường đi, Mật Nhuyễn vô tình chạm mặt người đàn ông, tay cầm khay đồ ăn của cô run lên, mi tâm vô thức nhíu lại.

Tu Nghiêu liếc mắt nhìn đến món ăn bên trên khay, nghiêng nhẹ đầu ra sau.

“Hai cậu đi trước đi.”

Sẩm Thương và Sẩm Triều khó hiểu nhưng không hỏi nhiều chỉ nghe theo lệnh mà tự đi trước.

Lúc hai người rẽ qua hành lang, Sẩm Triều nhịn không được nữa mà hỏi.

“Cậu có cảm giác lão đại đối với con gái Mật Đắc Nguyên rất lạ không?”

Sẩm Thương mặt lạnh như tiền, giọng cũng lạnh, hắn ta so với Sẩm Triều thì máu lạnh vô tình hơn nhiều.

“Lão đại làm gì sẽ luôn có tính toán.”

Sẩm Triều nhướn mày, không muốn giao tiếp với người kiệm lời cứng ngắc lại như sắt đá như Sẩm Thương, im lặng cùng hắn ta rời đi.

Bên này, Tu Nghiêu vẫn đứng im bất động, hắn chỉ dùng loại ánh mắt điềm tĩnh không có hơi ấm của mình quét qua người Mật Nhuyễn cũng đủ làm cô khϊếp sợ.

“Mới ngửi thôi đã thấy thật khó ăn rồi.”

Mật Nhuyễn hơi tròn mắt, cô hiểu hắn đang chê bai đồ ăn cô nấu.

Tu Nghiêu hừ lạnh, ngay khoảnh khắc hắn vươn tay về trước, Mật Nhuyễn vô thức lùi lại tránh né.

Bàn tay Tu Nghiêu lơ lửng giữa không trung, thật ra rất nhiều người sợ hắn, hắn đã quen với việc đó nhưng khi người con gái trước mặt bày ra dáng vẻ kinh hãi kia, hắn lại chán ghét vô cùng.

“Tiểu thư cần gì sợ tôi, tôi cũng đâu muốn bẻ gãy cổ tiểu thư lúc này.”

Lời nói dửng dưng lạnh như băng còn mang theo hàm ý châm chọc khiến Mật Nhuyễn càng thêm đề phòng.

“Không định cho tôi thử sao? Tôi không kén ăn, cho dù tiểu thư nấu dở thì cũng không chê đâu.”

Mật Nhuyễn không nói chuyện được, nếu không cô thật sự sẽ nói lại, có thể không chửi nhưng ít ra phản bác được.

Người đàn ông này thật sự quá đáng ghét.

Mật Nhuyễn không còn đường lui, đứng trân trân nhìn Tu Nghiêu đã tự nhiên duỗi tay cầm lấy chén súp cùng muỗng lên.

Tu Nghiêu giống như đang thưởng thức, chậm rãi ăn vài muỗng, gương mặt không chút biểu cảm nhưng ánh mắt hắn quá lạnh lại thâm trầm sắc bén khiến người ta chẳng dám nhìn thẳng hắn.

Hắn giữ chén súp, tay kia thuận tiện cầm một chiếc bánh tart lên cắn một miếng.

Mật Nhuyễn nhìn từng động tác của hắn đều toát lên sự tao nhã nhưng đồng thời cũng tạo ra một loại áp bức kì lạ kinh người.

“Tiểu thư nên nấu nhiều hơn, rất tệ đó, hoặc là đừng nấu nữa, không ai ăn đâu.”

Mật Nhuyễn bị hắn trêu chọc đến mặt đỏ bừng, giận dữ mà mắt đỏ hoe không thể nói được, cô ai oán đẩy chiếc khay cho hắn sau đó phẫn nộ xoay người bỏ chạy.

Tu Nghiêu giữ lấy chiếc khay, đuôi mày nâng nhẹ nhìn bóng lưng yểu điệu của Mật Nhuyễn chạy xa dần thì cười lạnh.

Sau đó hắn đổ chén súp vào cụm hoa nhài bên cạnh, chiếc bánh tart bị cắn một miếng cũng đã nằm trong thùng rác cùng khay đồ ăn và chiếc bánh còn lại.