Chương 8: Hay để tôi dạy cô? Tôi làm thầy rất tốt đó

Mật Nhuyễn nhìn Tu Nghiêu với thần sắc nhợt nhạt rõ ràng đã bị dọa cho khϊếp đảm.

Đôi mắt trong trẻo của Mật Nhuyễn vẫn không rời khỏi gương mặt anh tuấn của người đàn ông, cô có thể cảm nhận được hơi thở nguy ác tản ra từ người hắn.

Mật Nhuyễn biết Tu Nghiêu không biết thủ ngữ mà cô lại không nói chuyện được, cô không biết nên giao tiếp thế nào với hắn.

Tu Nghiêu thấy cô lại như cũ, mọi uất ức chỉ bộc lộ qua đôi mắt thì cười nhạt.

“Mật Nhuyễn tiểu thư, ba của cô dù sao cũng là Đại Tướng, sao con gái của ông ấy lại kém cỏi như thế?”

Lời lẽ trêu chọc rõ rệt, Mật Nhuyễn không hiểu vì sao người đàn ông này cứ phải chọc ngoáy cô, cô còn không biết cô đắc tội gì hắn.

Nhưng chắc chắn không có, vì từ lúc cô không thể nói chuyện thì cô hoàn toàn ở trong biệt phủ chẳng ra ngoài.

Lần cuối cùng cô ra ngoài là hơn một năm trước.

“Hay để tôi dạy cô? Tôi làm thầy rất tốt đó.”

Giọng Tu Nghiêu rất trầm nhưng không có chút khó nghe, ngược lại nghe qua vô cùng nam tính hấp dẫn, tựa như một loại rượu vang ủ lâu năm rất nồng đậm, vô cùng lôi cuốn.

Mật Nhuyễn muốn tránh xa Tu Nghiêu nhưng hiện tại dù cô đang ở biệt phủ của mình thế mà lại không thể thoát.

Bên ngoài chẳng hiểu sao không còn người làm mà ngay cả cô Tô cũng chưa quay lại.

Tâm lý Mật Nhuyễn vốn yếu ớt, được bao bọc quá nhiều, cô không biết nên đối phó với người đàn ông mang trên người sự u lãnh chết chóc thế nào.

“Lần sau nhé, lần sau tôi dạy tiểu thư cách phản kháng.”

Tu Nghiêu tự quyết định, khoé môi hắn nhẹ nhếch lên, không mang theo ý cười, đơn giản chỉ là nhếch môi.

Mật Nhuyễn nhìn hắn ung dung rời đi, phong thái kiêu ngạo cùng tự tin đến mức xem như đây mới là nhà hắn thì mím môi thành đường ngang.

Lúc cô Tô quay lại, trong phòng chỉ còn một mình Mật Nhuyễn, gương mặt cô nhợt nhạt như bị dọa sợ, cô Tô thấy thế thì cho buổi học nghỉ sớm để cô đi nghỉ ngơi.

Mật Nhuyễn được người làm đưa về phòng mới biết lý do cô Tô rời đi là vì có người chuẩn bị điểm tâm cho cô ấy nên muốn cô ấy dùng.

Mật Nhuyễn mơ hồ, không lẽ người đàn ông đó đến cả quyền quyết định ở Mật Gia cũng có thể nhúng tay vào.

Không thể!!!

Cô gạt đi suy nghĩ lung tung của bản thân, làm sao có thể chứ.

Khi Mật Nhuyễn trở về phòng của mình, cô đi đến chỗ l*иg chim Tiểu Hồng Tử, ngay sau đó ánh mắt kinh hoàng nhìn chú chim nhỏ trong lòng.

Mật Nhuyễn vội mở l*иg nâng niu bế chú chim ra ngoài, cô cẩn thận xem vùng quanh cổ đã không còn lông của nó thì đau lòng.

Tại sao, tại sao lông quanh cổ của Tiểu Hồng Tử đã trụi hết rồi?

Không lẽ nó bị bệnh rụng lông?

Nghĩ rằng nó mắc bệnh, cô vội để người làm gọi bác sĩ thú y đến.

Mật Nhuyễn vuốt ve chú chim, nhìn nó có dáng vẻ mệt mỏi thì đau xót, trước kia nó rất hoạt nháo.

Bác sĩ thú y đến ngay sau đó, khám qua xong chỉ kết luận: “Đây là bị người ta nhổ, có lẽ bị sốc nên tinh thần ủ rũ, cần phải giúp nó phấn chấn trở lại.”

Mật Nhuyễn vẫn ôm lấy chú chim đặt trong lòng bàn tay, không hiểu được rốt cục tại sao Tiểu Hồng Tử bị nhổ lông.

Nhưng người làm nói không thấy ai vào phòng cô cả.

Mật Nhuyễn vì chú chim mà khóc đến mắt đỏ hoe, Mật Đắc Nguyên hay chuyện cũng phải lo lắng lặp tức cho tăng cường người làm ở khu phía tây.

Trong lúc đó, trong căn phòng tối ở phía đông, Tu Nghiêu ngả lưng tựa vào chiếc ghế, bàn tay gõ nhẹ trên bàn, từng nhịp nhẹ nhàng.

Sẩm Thương cùng Sẩm Triều đứng phía sau với thái độ nghiêm cẩn không nhúc nhích, hoàn toàn như hai bức tượng canh giữ.

Ngón tay thon dài của Tu Nghiêu đang gõ thì dừng lại, đôi mắt vốn nhắm nghiền nhẹ mở ra, trong đáy mắt hiện ra một sắc màu đỏ hồng.

Lông vũ nhẹ nhàng nằm trên chiếc bàn gỗ, sắc đỏ quả thật chói mắt.

“Hai cậu nhìn xem, lông của con chim này có phải rất giống máu không?”

Sẩm Triều không hiểu tại sao Tu Nghiêu lại nhổ lông con chim kia nhưng Sẩm Thương thì khác, hắn ta lên tiếng.

“Máu đỏ thẫm hơn, cái này vẫn chưa đủ, nếu lão đại muốn, tôi dùng máu con chim đó nhuộm lông này.”

Tu Nghiêu bật cười: “Không cần đâu, nhìn con chim nhỏ giãy giụa không phải thích hơn sao?”

Nếu đã ham muốn bay lượn trên bầu trời tự do như thế thì hắn không ngại bẻ chiếc cánh đó không để nó có thể bay nhảy lung tung nữa.