Chương 7: Cái cổ này của cô trắng mềm như vậy… nếu bẻ gãy không biết sẽ thế nào?

Sáng hôm sau, người làm giúp Mật Nhuyễn thay đồ, giúp cô chải tóc xinh đẹp.

Tiểu Hồng Tử đã tỉnh táo hơn, ríu rít vài tiếng nhẹ làm Mật Nhuyễn an tâm hơn.

Cô để Tiểu Hồng Tử trong phòng, sau đó tự mình ra ngoài.

Hôm nay Mật Nhuyễn có buổi học đàn piano và múa ba lê, đương nhiên giáo viên đến tận nơi dạy cho cô.

Mật Nhuyễn năm nay mười tám tuổi mang vẻ đẹp thanh lệ, cốt cách dịu dàng từ sâu trong máu, được dạy dỗ mà mang theo sự tao nhã, ôn nhu.

Mật Nhuyễn ở trong phòng học riêng được chuẩn bị ở phía đông, gia sư dạy đàn cho cô là cô Ngọc mới hai mươi sáu, có thể xem là có nhan sắc.

“Nhuyễn Nhuyễn, hôm nay em đàn lại bài Sonata Ánh Trăng cho cô nghe kiểm tra lại xem.”

Mật Nhuyễn cười duyên dáng, cô ngồi xuống chiếc đàn piano đặt cạnh cửa kính sát sàn có thể nhìn ra sân vườn rộng lớn.

Từng ngón tay thon dài chậm rãi đặt lên bàn phím đàn, Mật Nhuyễn hít một hơi thật sâu rồi bắt đầu lướt ngón tay qua từng phím đàn.

Âm thanh đầu tiên vang lên như một làn gió nhẹ buổi sớm, vừa dịu dàng, vừa mang theo nỗi buồn mơ hồ.

Bản Sonata Ánh Trăng của Beethoven vốn không dễ, đặc biệt là phần đầu yêu cầu người chơi phải thực sự hiểu được cảm xúc ẩn sâu bên trong từng nốt nhạc, sự trầm lắng, tha thiết, và cả nỗi cô đơn.

Mật Nhuyễn không đàn bằng kỹ thuật đơn thuần, cô đưa cảm xúc vào từng nhịp điệu.

Tấm rèm cửa lay nhẹ theo gió, ánh sáng ban mai rọi lên gương mặt cô khiến làn da trắng mịn càng thêm phần thoát tục.

Phía dưới khu vườn, đôi mắt trầm tĩnh của người đàn ông nhìn lên cô gái đang ngồi bên cây đàn piano, mang theo nét ngây thơ cùng vũ mị.

Cô quá sáng, sáng đến mức không có một tia bóng tối nào có thể chạm đến người cô.

Nhưng càng như thế, ánh mắt người đàn ông lộ ra tia hung ác rõ rệt.

Sau lớp học đàn piano, Mật Nhuyễn được người làm giúp thay bộ váy múa màu trắng thuần khiết, ôm sát lấy cơ thể mảnh mai và tôn lên từng đường nét mềm mại của cô.

Mái tóc dài được búi cao gọn gàng để lộ chiếc cổ thon và chiếc gáy trắng ngần, vừa thanh tú vừa tao nhã.

Căn phòng học múa ba lê nằm liền kề phòng đàn, được lát gỗ bóng loáng, tường gắn gương lớn phản chiếu rõ từng động tác.

Ánh sáng mặt trời hắt qua khung cửa sổ cao, nhuộm vàng sàn gỗ khiến khung cảnh mang nét cổ điển như trong một bức tranh.

Giáo viên dạy múa là cô Tô, một người phụ nữ khoảng ba mươi, vóc dáng thanh mảnh và thần thái nghiêm khắc nhưng tận tâm.

Vừa thấy Mật Nhuyễn bước vào, cô Tô gật đầu ra hiệu: “Khởi động trước đi, hôm nay chúng ta sẽ luyện phần pirouette và arabesque.”

Mật Nhuyễn gật đầu ngoan ngoãn, sau đó bước ra giữa phòng.

Những động tác khởi động được thực hiện một cách chậm rãi, đều đặn.

Dưới ánh nắng, dáng cô như một đóa hoa trắng đang hé nở mong manh mà kiêu hãnh.

Khi âm nhạc vang lên, cô bắt đầu tập luyện các động tác xoay và giữ thăng bằng.

Mỗi bước chân đều có nhịp điệu, mỗi lần xoay đều uyển chuyển như nước chảy mây trôi.

Cô Tô nhiều lần phải dừng lại để chỉnh từng thế tay, từng độ nghiêng của cằm nhưng không hề khó chịu vì Mật Nhuyễn là một học trò kiên nhẫn và luôn biết lắng nghe.

Người đàn ông đứng lặng phía cửa ở hành lang, nơi ánh sáng không thể soi tỏ bóng hình của hắn.

Ánh mắt hắn dán chặt vào cô gái đang chuyển động như một cánh hoa lay động trong gió.

Hắn mặc một bộ vest đen chỉn chu, cà vạt được thắt chặt không tì vết.

Vẻ ngoài điềm đạm, lịch lãm nhưng ánh mắt lại mang theo một luồng áp lực khiến người đối diện khó lòng thở nổi.

Đôi mắt sắc bén và âm trầm như loài chim ưng giữa tầng không, không bỏ sót bất cứ cử động nào của con mồi dưới tầm ngắm.

Mật Nhuyễn không hề biết mình đang bị quan sát.

Cô vẫn chuyên chú luyện từng động tác, đôi bàn tay trắng ngần vươn lên như chạm đến bầu trời, gương mặt nghiêng nhẹ, dáng người tựa một cánh thiên nga giữa hồ sương sớm.

Người đàn ông nheo mắt lại, khoé môi khẽ nhếch như nở một nụ cười không rõ ý vị.

Đột nhiên người làm vào nói gì đó chỉ thấy cô Tô chậm rãi bảo Mật Nhuyễn tiếp tục tự tập luyện, cô ấy đi theo người làm ra ngoài.

Mật Nhuyễn không nghĩ ngợi nhiều, một mình trong phòng múa ba lê để luyện tập.

Một lúc sau, Mật Nhuyễn nghe tiếng bước chân, cô nghĩ rằng là cô Tô, vẫn tiếp tục bài múa nào ngờ qua tấm gương trước mặt nhìn thấy gương mặt anh tuấn của người đàn ông.

Động tác của Mật Nhuyễn dừng lại, cô kinh ngạc đến hai mắt mở to, lập tức xoay người trực diện đối mặt với Tu Nghiêu.

Tu Nghiêu hờ hững nhìn Mật Nhuyễn, vóc dáng cao lớn nổi bật, khuôn mặt hoàn hảo như tượng tạc lại phảng phất hơi thở nguy hiểm đầy chết chóc quanh người khiến người ta phải dè chừng kính sợ.

Mật Nhuyễn muốn chạy ra ngoài tìm người làm nhưng Tu Nghiêu đã chặn ở lối đi, cơ bản không thể thoát.

Cô dùng thủ ngữ: “Anh muốn gì?”

Tu Nghiêu tuy không hiểu nhưng có thể nhìn ra biểu đạt qua ánh mắt cô, hắn cười như có như không.

“Dù sao tôi cũng là khách, ba cô dạy cô đón tiếp khách với thái độ này sao?”

Hai tay Mật Nhuyễn đặt bên hông khẽ nắm, l*иg ngực phập phồng theo từng nhịp hô hấp.

Tu Nghiêu chậm rãi tiến tới chỗ Mật Nhuyễn, mỗi bước đi như giẫm lên cánh hoa nhàu nát.

Trái tim Mật Nhuyễn theo đó đập mạnh kịch liệt, đứng im nhìn trân trân người đàn ông trước mặt.

Hắn mang theo hơi thở xâm lược nguy ác thậm chí là có cảm giác như quỷ Satan ở địa ngục.

“Mật Nhuyễn tiểu thư, cái cổ này của cô trắng mềm như vậy… nếu bẻ gãy không biết sẽ thế nào?”

Mặt Mật Nhuyễn nhanh chóng chuyển từ đỏ sang trắng, cô nhìn Tu Nghiêu đang duỗi tay, đầu ngón tay lạnh băng lướt qua cần cổ trắng ngần của cô.

Tu Nghiêu vừa chạm vào chỉ thấy quá mềm quá trắng, lại nhỏ như thế, một tay hắn cũng đủ bóp nát chiếc cổ này, đột nhiên hắn lại muốn bóp nát nó.

Mật Nhuyễn theo bản năng lùi về sau, cô sợ hãi nhìn hắn mà hắn vẫn duy trì dáng vẻ lãnh đạm của mình, lời nói phát ra còn chẳng mang theo nửa ý vị đùa giỡn.

Cô quơ tay hỏi: “Anh muốn cái gì?”

Tu Nghiêu cười trầm thấp, hắn đút hai tay vào túi quần, nhạt giọng nói: “Đừng căng thẳng, tôi sẽ không bóp nát cổ tiểu thư lúc này đâu.”

Mật Nhuyễn nghe đến đây còn nghĩ hắn chỉ đang cố tình chọc giận cô, nào ngờ khi cô vừa buông lỏng tâm trạng, hắn lại nói tiếp.

“Sau này có cơ hội, tôi sẽ thử.”

Mật Nhuyễn: “…”