Chương 5: Tức giận làm gì?

Không hiểu tại sao Tiểu Hồng Tử của Mật Nhuyễn đột ngột rũ rượi nằm một chỗ, trên cổ còn mất một nhúm lông.

Mật Nhuyễn đau lòng đến mức không ăn uống được chỉ chăm chăm vào chú chim nhỏ.

Người làm biết chú chim đó rất quan trọng với Mật Nhuyễn cho nên an ủi cô còn giúp cô gọi bác sĩ thú y.

Sau khi xem qua, bác sĩ thú ý chỉ đưa ra kết luận: “Có lẽ bị ai đó dọa nên sợ hãi còn bị nhổ lông cổ trực tiếp nên hẳn là còn hoang mang.”

Mật Nhuyễn nghe thế thì sửng sốt, càng thêm đau lòng.

Vì để Tiểu Hồng Tử mau khỏe, Mật Nhuyễn thả chú chim ra khỏi l*иg để chú chim có thể bay lượn trên bầu trời.

Tiểu Hồng Tử lâu lâu vẫn được thả ra đều sẽ tự quay về bên Mật Nhuyễn nên cô rất an tâm.

Nhìn cánh chim tự do, đáy mắt Mật Nhuyễn trở nên dịu dàng, từ nhỏ cô đều ở trong biệt phủ, học hành đều là thầy cô giáo đích thân tới tận nhà dạy dỗ cô.

Người ta đều biết Đại tướng Mật Đắc Nguyên có con gái nhưng không ai thấy được cô vì ông ấy giấu quá kỹ nhưng ai cũng biết ông rất cưng chiều đứa con gái này.

Đột nhiên có thứ gì đó bay đến chỗ Tiểu Hồng Tử đang tung cánh trên bầu trời, chú chim chao đảo trên trời cao rộng, cánh chim nghiêng ngả sau đó liền sà xuống đất.

Mật Nhuyễn thấy thế lập tức đứng phắt dậy, vẻ mặt lo lắng chạy tới chỉ thấy Tiểu Hồng Tử nằm thoi thóp trên mặt đất.

Mật Nhuyễn ngồi bệt xuống đất, cô nhẹ nhàng đưa hai tay nâng Tiểu Hồng Tử lên, vuốt ve bộ lông nó.

Cô nhìn xung quanh muốn biết là thứ gì đã làm Tiểu Hồng Tử ra thế này thì ánh mắt Mật Nhuyễn co rút khi phát hiện một viên đá nhỏ đang lăn tới đôi giày da của người đàn ông.

Mật Nhuyễn ngẩng đầu nhìn, Tu Nghiêu đứng trên cao nhìn cô, ánh mắt thâm trầm sắc bén u lãnh mà thậm chí chẳng có chút độ ấm.

Dưới từng tia nắng ngày hạ, Mật Nhuyễn ngồi dưới đất ngẩng nhìn Tu Nghiêu, tựa như một thần dân đang cúi mình trước vị thần tôn quý.

Tu Nghiêu thờ ơ nhìn chú chim hồng yến trong lòng bàn tay Mật Nhuyễn, hắn nhếch mép hỏi: “Chết chưa?”

Mật Nhuyễn mím môi, cô đứng bật dậy dứt khoát muốn bỏ đi.

Nhưng Tu Nghiêu lại lần nữa cất giọng châm chọc: “Ngay cả khả năng bảo vệ chú chim của mình còn không lên tiếng được, tức giận làm gì?”

Vai Mật Nhuyễn run run, nước mắt nóng hổi tự chảy ra, cô vốn được nuông chiều mà sinh mềm mại đến nhu nhược, sự đời chưa trải cũng chưa từng ai dám nói nặng nhẹ cô.

Người đàn ông này tối hôm trước thì bảo cô là kẻ câm, hôm nay lại ức hϊếp cô cả chú chim nhỏ của cô.

Mật Nhuyễn ghét người đàn ông này.

Tu Nghiêu hờ hững nhìn thiếu nữ trước mặt, hắn đá viên đá nhỏ dưới chân lại nói: “Giận sao?”

Mật Nhuyễn hít hít mũi, cô quay đầu, đôi môi đỏ mọng, làn da trắng như tuyết, diện mạo xinh đẹp nhưng đôi mắt lại ngập nước.

Tu Nghiêu cười nhạt một tiếng, rõ ràng trái tim sắt đá không hề thấy áy náy, chỉ cảm thấy, ngay cả nước mắt kia cũng như những viên trân châu trân quý, lại đẹp như thế.

Lần đầu hắn không cảm thấy ghét việc nhìn thấy ai đó khóc mà ngược lại càng muốn thấy cô khóc nhiều hơn nhưng chỉ có thể bất lực đứng nhìn hắn chẳng thể làm gì.

“Ngoài khóc ra còn làm được gì?”

Mật Nhuyễn giơ tay làm thủ ngữ, động tác rất nhanh, rõ ràng thể hiện cơn tức giận: “Tại sao anh phải chọi đá Tiểu Hồng Tử? Vì tôi nghe lén chuyện anh nên anh trút giận sao?”

Nhưng Tu Nghiêu chưa từng học thủ ngữ, hắn không hiểu Mật Nhuyễn quơ loạn tay chân có ý gì.

“Có quơ tôi cũng không hiểu, hay nói thử đi, biết đâu tôi hiểu.”

Mật Nhuyễn môi mím thành đường ngang, giận đến mặt đỏ bừng, cô giơ tay gạt nước mắt không muốn đôi co mà xoay người ôm chú chim hồng yến chạy vào nhà tìm người làm.

Tu Nghiêu liếc mắt nhìn Mật Nhuyễn bỏ chạy chỉ nhẹ nhếch mày rất khó thấy, hắn cúi người nhặt viên đá lên thẩy nhẹ trong tay.