Trước bữa tối, Mật Nhuyễn mang theo cơn giận dữ đến thư phòng của Mật Đắc Nguyên, chủ yếu mách ông chuyện Tu Nghiêu ức hϊếp Tiểu Hồng Tử của mình.
Cô vừa đến cửa đã nghe giọng nói lạnh lẽo trầm đến rợn tóc gáy của người đàn ông.
“Đại tướng, ông cũng hiểu rõ, giữa tôi và ông từ lâu đã không có nhiều thứ để nói, nếu ông không giao ra đừng trách súng tôi vô tình.”
“Tu Nghiêu, đây là biệt phủ Đại tướng, cậu dám làm càn?”
Thì ra hắn tên Tu Nghiêu.
Nhưng…
Mật Nhuyễn vừa nghe âm thanh súng lên nòng, cô lập tức sợ đến mặt trắng bệch, nhợt nhạt.
Cô không chút suy nghĩ mở cửa xông vào trong.
Sự xuất hiện của cô làm Mật Đắc Nguyên giật mình mà Thẩm Ức Triền cũng phải lộ ra lo lắng.
Tu Nghiêu đứng đối diện hai người, dáng người cao lớn tản ra hơi thở nguy hiểm, Sẩm Thương đã nhanh tay hơn giơ cao súng chĩa về hướng Mật Đắc Nguyên.
Mặt Mật Nhuyễn không còn tia máu, sợ ba của mình sẽ bị bắn chết mà lao tới chặn trước mặt ông.
Tu Nghiêu vẫn dáng vẻ lạnh nhạt dường như chẳng quan tâm đến.
“Nhuyễn Nhuyễn, mau về phòng.” Mật Đắc Nguyên nghiêm giọng kéo cô ra
Mật Nhuyễn đã sợ đến run bần bật, đây là lần đầu cô thấy người khác chĩa súng về phía ba mình, cô luôn biết ông là Đại tướng, kẻ thù rất nhiều nên rất lo lắng an nguy của ông.
“Nhuyễn Nhuyễn, nghe lời.” Thẩm Ức Triền lại kéo cô
Mật Nhuyễn không lay động, cô càng thêm căm ghét Tu Nghiêu, ánh mắt oán giận bộc lộ không che giấu.
“Xem ra con gái của ngài rất yêu quý ngài.” Tu Nghiêu cười châm chọc nói
Mật Đắc Nguyên biết người đàn ông này không động được, lập tức hạ lệnh cho Hàn Tĩnh.
“Hàn Tĩnh, đưa tiểu thư về phòng.”
Hàn Tĩnh tiến lên muốn mang Mật Nhuyễn đi nhưng cô đã chẳng nghĩ ngợi được gì, cô lo cho tính mạng của Mật Đắc Nguyên.
Cô giơ tay dùng thủ ngữ: “Anh không được làm hại ba tôi.”
Tu Nghiêu không hiểu ý gì, nghiêng đầu hỏi: “Con gái ông nói gì?”
Mật Đắc Nguyên yêu thương nhất đứa con gái này, chắc chắn không thể để cô rơi vào nguy hiểm.
“Nó chỉ nói đừng dùng súng ở đây.”
“Ha.” Tu Nghiêu nghe thế thì nhướn mày, vậy mà giơ tay ám chỉ Sẩm Thương thu súng về
Sẩm Thương nhận lệnh thì hạ súng xuống, không nói một lời.
Mật Nhuyễn thấy tình hình được giảm đi thì thở phào lúc này Hàn Tĩnh đã thành công kéo Mật Nhuyễn rời khỏi căn phòng đầy mùi thuốc súng kia.
Tu Nghiêu ngồi xuống ghế, giống như mình mới là chủ nhà.
“Đại tướng, căng thẳng hay không đều do ông, nếu ông giao ra tôi sẽ không làm khó dễ với ông nữa.”
Thẩm Ức Triền siết tay, giận dữ: “Tu Nghiêu, anh đừng có quá đáng, ở đây là thành phố X, không phải thành phố Z.”
“Vậy sao? Thiếu tướng Thẩm muốn cứ thử, xem tôi rốt cục có dám làm gì ở đây không?”
Thái độ ngạo mạn đến bất tuân, Tu Nghiêu hoàn toàn không đặt hai người trước mặt trong mắt.
“Nếu ông không giao ra, e là có thứ quan trọng hơn sẽ mất.”
Mật Đắc Nguyên nhíu mày, trong đầu như chợt nhận ra gì đó, lập tức quát lên: “Tu Nghiêu, cậu dám làm gì Nhuyễn Nhuyễn, tôi gϊếŧ chết cậu.”
“Haha, phải, chính là vậy. Gϊếŧ người, không phải bảy năm trước, ông cũng đã từng sao?”
Tiếng cười ghê rợn của Tu Nghiêu khiến không khí trùng xuống nặng nề mang theo luồn hơi thở xâm lược đầy rẫy nguy hiểm.
Thẩm Ức Triền cau mày nhìn Mật Đắc Nguyên đã nhợt nhạt tái mét thì khó hiểu, lời này Tu Nghiêu nói là ý gì.
~
Mật Nhuyễn đi đi lại lại trong phòng, cô lo lắng nhìn về hướng cửa, từ lúc bị Hàn Tĩnh lôi đi, cô không biết tình hình ở thư phòng có yên ổn chưa.
Nhìn đến Tiểu Hồng Tử đang nằm ngủ trong l*иg, ở cánh còn được băng vải trắng thì cô càng thêm bất an.
Người đàn ông đó rõ ràng có dung mạo tuấn tú kinh người nhưng lại làm Mật Nhuyễn sợ đến mức chẳng dám động đến hắn.
Thái độ kiêu ngạo chẳng đặt ai trong mắt làm cô càng thêm ghét hắn.
“Tiểu thư, đã trễ rồi, người nghỉ ngơi đi, bên phía Đại tướng đã ổn thoả rồi.”
Nghe người làm nói, Mật Nhuyễn mới an tâm, cô chỉ không biết tại sao ba cô lại giữ người đàn ông đó lại.
Chiếc rèm bị gió làm lung lay, Mật Nhuyễn đi đến muốn đóng cửa sổ lại thì vô tình nhìn thấy người đứng dưới sân vườn.
Dưới ánh trăng sáng khắc hoạ lên từng đường nét sắc sảo hoàn mỹ trên gương mặt của Tu Nghiêu.
Hắn đứng nhìn chăm chăm vào cây nguyệt quế, ánh mắt lạnh lẽo thâm trầm, mặc dù gương mặt hắn mang theo nét anh tuấn mê người nhưng chẳng ai dám nhìn quá lâu bởi vì sợ hãi.
Đột ngột, Tu Nghiêu ngẩng đầu, ánh mắt va vào đáy mắt trong sáng không nhuốm chút bụi trần của Mật Nhuyễn.
Mật Nhuyễn cả kinh, hốt hoảng vội đóng cửa sau đó kéo rèm lại.
Tu Nghiêu hạ mắt, lộ ra nụ cười băng lãnh.