Chương 28: Phạt

Tu Nghiêu nhàn nhạt liếc nhìn con thỏ trắng nhỏ đang run rẩy trước mặt, đôi môi mím nhẹ như chẳng buồn biểu cảm, đuôi mắt khẽ nhếch giấu sau tầng lãnh đạm là chút hứng thú sâu xa.

Hắn luôn đặc biệt thích dáng vẻ sợ hãi đến phát run của Mật Nhuyễn, sự yếu đuối khiến người ta muốn chế ngự, muốn chiếm giữ đến tận cùng.

“Đưa cô ta về phòng của mình.”

Giọng nói trầm thấp, không cao không gấp, nhưng từng chữ lại mang theo khí chất áp đảo bẩm sinh của kẻ nắm quyền sinh sát.

Quản gia Ngôn cúi đầu lĩnh mệnh, lập tức sai người đưa Mật Nhuyễn lên tầng.

Cô gái nhỏ chậm rãi bước đi, bóng lưng gầy yếu như tan vào màn ánh sáng lặng lẽ rọi từ hành lang dài.

Tu Nghiêu thu lại ánh mắt, vươn tay nới nhẹ cà vạt trước cổ, rõ ràng căn phòng vẫn đủ rộng rãi, thoáng đãng nhưng không hiểu sao lại khiến hắn thấy ngột ngạt, như có gì đó không vừa mắt.

Phòng Mật Nhuyễn được đưa tới nằm ở cuối hành lang tầng ba.

Khi cánh cửa mở ra, không gian bên trong hiện rõ đơn sơ đến lạnh lẽo.

Một chiếc giường đơn cứng cáp, một bàn nhỏ cạnh cửa sổ, ngoài ra chẳng còn gì khác.

Ngay cả tủ quần áo cũng không có, may mà còn có nhà vệ sinh khép kín riêng biệt.

Một căn phòng nhỏ chỉ đủ để cô ngủ, ngay cả giường cũng rất cứng và chăn cũng không đủ ấm.

Từ nhỏ, Mật Nhuyễn lớn lên trong nhung lụa, là tiểu công chúa trong lòng mọi người tại biệt phủ Đại Tướng.

Váy áo cô mặc đều là lụa là tinh xảo, từng bữa ăn đều có người chăm sóc.

Cô hiểu rõ cô không còn là công chúa nhỏ được yêu chiều nữa, cô chỉ là một con tin mà con tin thì không xứng đáng có những thứ tốt đẹp.

Phòng này là được Tu Nghiêu sai người sửa chữa lại dành riêng cho Mật Nhuyễn.

“Cô sẽ ở đây. Đây là chuông báo, phòng Tu Tổng nằm ở cuối hành lang. Một khi chuông vang lên, cô lập tức phải đến đó.”

“Nhớ kĩ, khi nghe chuông phải lặp tức qua phòng ngài ấy.”

Giọng của người làm không chứa chút nhiệt độ như được lập trình sẵn để truyền đạt mệnh lệnh.

Mật Nhuyễn chỉ có thể nhẹ nhàng gật đầu lặng lẽ nhìn họ rời đi, cả người co lại như một cánh hoa bị gió thổi qua mà không kịp khép lại.

Cô đặt chiếc l*иg chim Tiểu Hồng Tử lên bàn, ngón tay mảnh khảnh nhẹ nhàng vuốt ve đầu nhỏ của nó, như muốn an ủi cả hai rằng sẽ ổn thôi, nhất định sẽ ổn.

Mật Nhuyễn nhớ mọi người ở thành phố X, cô lặng lẽ đưa tay lau giọt lệ vừa rơi ra, hiện tại bị tách khỏi Lam Khiết, cô cần phải tự bản thân không để mình vô dụng.

Hành trình dài khiến cô mệt nhoài, cô lặng lẽ lấy chiếc váy ngủ đơn giản từ trong vali, bước vào nhà tắm.

Nước lạnh như băng, không có nước nóng cũng không máy sưởi chỉ có làn gió đêm len lỏi qua khe cửa, hoà cùng dòng nước buốt lạnh khiến da thịt cô tái nhợt.

Mật Nhuyễn cắn răng chịu đựng.

Thân thể vốn yếu ớt vì sống trong nhung lụa nay càng không thể thích ứng.

Tắm xong, cô vội khoác chiếc áo mỏng vào người, lấy trong vali ra hai khung ảnh.

Một là cô cùng Mật Đắc Nguyên, Hàn Tĩnh và mọi người trong biệt phủ.

Khung còn lại là bức ảnh chụp với Thẩm Ức Triền, người duy nhất khiến trái tim cô rung lên trong những ngày tháng êm đềm ấy.

Cô đặt chúng lên bàn, đôi mắt vốn bình lặng lại ánh lên tia dịu dàng như ánh trăng.

Không biết bây giờ mọi người thế nào rồi?

~

Tiếng chuông đột ngột vang lên trong đêm khuya tĩnh mịch khiến Mật Nhuyễn đang mơ màng lập tức giật mình.

Cô chưa kịp phản ứng chỉ co mình trên chiếc giường cứng nhắc.

Mới chỉ chợp mắt được một lúc ngắn ngủi, giấc ngủ chưa kịp sâu đã bị phá vỡ bởi âm thanh chói tai.

Chuông vẫn reo không ngừng.

Đến khi cánh cửa phòng bị đẩy mở một cách thô bạo, ánh đèn ngoài hành lang quét vào, cô mới bừng tỉnh hoàn toàn.

Quản gia Ngôn đứng đó, khuôn mặt không cảm xúc, ánh mắt lạnh như băng tuyết mùa đông.

Phía sau ông là người làm, chính là người đã đưa cô lên đây.

“Cô không nghe tiếng chuông sao?”

Mật Nhuyễn vội vàng gật đầu, ánh mắt hoảng hốt, định đưa tay dùng thủ ngữ để giải thích thì bị chặn ngang.

“Vì cô không tuân thủ quy định, cả cô và người hướng dẫn cô đều phải bị phạt giam một ngày.”

Câu nói như lưỡi dao cắm thẳng vào tâm trí.

Mật Nhuyễn còn chưa kịp "xin lỗi" bằng thủ ngữ thì đã có hai vệ sĩ tiến vào, không chút chần chừ kéo cô ra ngoài như lôi một con búp bê .

Cô sợ hãi vùng vẫy, miệng chỉ phát ra tiếng a a không rõ nghĩa nhưng chẳng ai dừng lại.

Bóng cô bị nuốt trọn trong hành lang dài và đến khi bị đẩy vào một căn phòng kín mít không ánh sáng, cánh cửa đóng sầm sau lưng, cả thế giới chìm vào bóng tối.

Mật Nhuyễn chưa từng trải qua chuyện kinh khủng thế này, huống chi chỉ vừa đến đây chưa được một ngày, cô không ngăn được rơi nước mắt thống khổ.

Vì sao phải làm thế? Chỉ vì cô quên mất báo hiệu tiếng chuông sao?

Bọn họ mang cô đi đâu, cô không biết nhưng khi cô nhận ra thì mọi thứ đã diễn ra quá nhanh.

Họ đẩy cô vào một căn phòng tối, nơi mà không có ánh sáng lọt vào, tối tăm và ẩm mốc.

Lúc hai người vệ sĩ đẩy cô và người làm kia vào đây, ánh sáng duy nhất nơi cánh cửa bị khép lại hoàn toàn biến mất, nhấn chìm mọi thứ trong bóng đêm.

Nơi này ngoài bốn bức tường chẳng còn gì cả.

Không khí ẩm thấp, mùi máu tanh thoang thoảng trong không gian chật hẹp khiến người ta nghẹt thở.

Người làm kia cũng bị liên lụy phẫn nộ với giọng khinh bỉ, mỉa mai: “Đồ câm chết tiệt. Mới đến ngày đầu đã hại người. Cô muốn chết thì tự mà chết, đừng kéo tôi theo.”

Mật Nhuyễn nghe những lời mắng nhiếc này thì đau lòng cho dù cô có dùng thủ ngữ thì cô ấy cũng sẽ không thấy.

Mật Nhuyễn ngồi bệt xuống nền đá lạnh, người nhỏ bé run rẩy ôm chặt lấy bản thân, nước mắt rơi chầm chậm như những giọt sương đêm, cô co người thành một cục ở góc tường.

Là lỗi của cô, là cô hại cô ấy bị liên luỵ.

“Sau này cô tránh xa tôi ra, Tu Tổng không phải người cô muốn động là động, cô cần chết thì đừng lôi tôi theo.”

Mật Nhuyễn muốn nói cô không cố ý nhưng cô phát hiện bản thân không nói được một chữ để giải thích, sự bất lực tủi thân làm cô không chịu được mà rơi lệ nhiều hơn.

Cô càng thêm ôm chặt cơ thể nhỏ bé, nước mắt chầm chậm rơi ra.

Cô không cố ý, thật sự không cố ý.