Thành phố Z.
Lần đầu Mật Nhuyễn đi đến một nơi hoàn toàn lạ lẫm khiến cô không tránh bỡ ngỡ, cô nhìn ra ngoài cửa kính, những toà nhà cao tầng cao chót vót, khung cảnh quá tráng lệ đồ sộ.
Thành phố Z thì ra xa hoa lộng lẫy và đẹp đến thế.
Ánh mắt Mật Nhuyễn chợt bị thu hút bởi hình ảnh trên chiếc màn hình lớn của một toà nhà.
Cô nhìn chăm chăm rất lâu thậm chí còn ngoáy đầu nhìn theo.
Hành động này làm Tu Nghiêu chú ý, hắn nhẹ nghiêng đầu nhìn chốc lát.
Trên màn hình đưa tin về Ngụy Nhất.
“Đẹp sao?”
Mật Nhuyễn nghe giọng nói của Tu Nghiêu bên tai, cô sực nhớ bản thân đang ở cùng hắn, cô quay đầu ngồi ngay ngắn.
Tu Nghiêu lần nữa lặp lại: “Thấy người đó đẹp sao?”
Mật Nhuyễn nhớ lại gương mặt người đàn ông trên màn hình, cô thành thật gật đầu.
Môi Tu Nghiêu nhẹ nhếch lên, hắn lại nói: “Thì ra không chỉ câm mà còn mù nữa.”
Mật Nhuyễn: “?”
Cô cau mày nhìn hắn, người đàn ông này lại vũ nhục cô, hắn chẳng bao giờ nói lời tốt với cô.
Chiếc xe Lykan Hypersport là chiếc xe cả thành phố Z này không ai dám động vào, thậm chí chỉ cần thấy nó sẽ tự giác tránh xa.
Vì vậy đoạn đường đi rất thuận lợi, rất nhanh chiếc xe đã dừng trước cổng một biệt phủ to lớn kiên cố.
Mật Nhuyễn nhìn cánh cổng cao ngất thì tròn mắt, biệt phủ này hoàn toàn biệt lập ở một khu riêng, kín đáo đến mức có cảm giác một con ruồi chẳng bay qua được, thậm chí có rất nhiều vệ sĩ canh gác.
Chiếc cổng lớn mở ra, Mật Nhuyễn nhìn biệt phủ trước mặt không khỏi thảng thốt, nó còn to lớn hơn biệt phủ đại tướng.
Vệ sĩ mở cửa xe, Tu Nghiêu không nói câu nào chậm rãi bước xuống xe, trong khi Mật Nhuyễn còn đang ngây ngốc ngồi nhìn.
Đến khi Tu Nghiêu phát hiện, Mật Nhuyễn còn đang ở trong xe ngắm nhìn xung quanh.
Hắn nhướn mày, cười lạnh lẽo mỉa mai: “Mau bước ra, hay đợi tôi bế?”
Mật Nhuyễn có phản ứng, cô vội vàng cầm theo l*иg chim Tiểu Hồng Tử bước vội xuống.
Nhưng vấn đề là Lam Khiết đâu?
Cô nhìn xung quanh không thấy Lam Khiết, lúc này không kiềm được chạy tới vươn tay kéo tay áo Tu Nghiêu, vệ sĩ xung quanh nhìn thấy lặp tức giơ cao súng chĩa về cô.
Hai mắt Mật Nhuyễn mở to, run rẩy đến đứng chết trân.
Nhiều súng quá.
Tu Nghiêu cúi đầu nhìn tay Mật Nhuyễn đang nắm tay áo mình, lại nâng mắt nhìn gương mặt trắng bệch của cô vì bị dọa thì cười lạnh mang theo sự trêu chọc.
“Nếu không buông thì người của tôi sẽ bắn chết cô trước khi tôi bẻ gãy cổ cô đó.”
Cô sợ hãi mà vội buông tay ra, hàng mi rung rinh nhè nhẹ, cô cắn răng nhìn hắn.
Người đàn ông này thật sự giống như lời ba cô nói, hắn là kẻ xấu cần phải bị bắt.
Cô dùng thủ ngữ hỏi hắn rằng Lam Khiết đâu nhưng đáng tiếc hắn không hiểu.
Lần đầu Mật Nhuyễn thấy bất lực như thế.
Tu Nghiêu thấy Mật Nhuyễn cứ loạn xạ tay chân thậm chí cô còn bày ra dáng vẻ bất lực khi hắn không hiểu ý cô thì chợt cười lạnh.
“Người đi cùng cô?”
Mật Nhuyễn vui mừng khi hắn hiểu, cô gật đầu liên tục.
Tu Nghiêu thờ ơ đáp: “Cô ta sẽ ở nơi khác, khi nào có lệnh của tôi thì hai người mới được gặp.”
Một cổ bất an làm Mật Nhuyễn lo lắng, nếu không có Lam Khiết, cô làm sao có thể hành động, cô hoàn toàn không biết nên làm gì cả.
Nhìn dáng vẻ lóng ngóng của Mật Nhuyễn, Tu Nghiêu chỉ hừ nhẹ một tiếng, hắn sải chân đi vào trong.
Mật Nhuyễn thấy thế vội đuổi theo, giống như một đứa trẻ đi theo người lớn.
Người làm đứng bên trong xếp hàng cung kính, đầu cúi thấp không dám ngẩng lên.
Quản gia của biệt phủ là quản gia Ngôn, ông nhìn khoảng ngoài năm mươi, già dặn cứng cỏi và nghiêm khắc.
“Tu Tổng, tôi đã sắp xếp như ý ngài.”
Tu Nghiêu thờ ơ đi đến sô pha trong phòng ngồi xuống, đưa mắt nhìn Mật Nhuyễn đứng đối diện.
Ánh mắt hắn tĩnh lặng như tờ nhưng dấy lên sự không vui.
“Tóc của cô… tiếc thật.”
Mật Nhuyễn vô thức đưa một tay lên sờ mái tóc của mình, khi cắt chúng đi cô cũng rất luyến tiếc.
Cô biết cô không thể giao tiếp với hắn bằng thủ ngữ, cô tự trách bản thân khi cô lại không chuẩn bị giấy và bút.
Vì vậy cô bước vội đến chỗ hắn, chủ động xoè bàn tay ra.
Tu Nghiêu không hiểu, một tay gác ở thành sô pha chống đầu nhìn cô.
Mật Nhuyễn thấy hắn bất động, cô cả gan cúi người nắm lấy bàn tay thô to của hắn.
Hành động của cô làm mọi người bất ngờ đến hoảng sợ gần như nín thở.
Tu Nghiêu nhẹ nhíu mày khó trông thấy nhìn bàn tay trắng nõn nhỏ xíu của Mật Nhuyễn đang giữ tay hắn thì khẽ nhìn theo.
Ngay cả cổ tay cũng nhỏ như thế, hắn nhẹ bóp một cái cũng gãy ngay.
Mật Nhuyễn xoè lòng bàn tay Tu Nghiêu ra mới thấy tay người đàn ông này lớn vô cùng còn có thêm vết chai sạn và những vết thương mờ nhạt, điều này làm cô run sợ.
Cô dùng ngón trỏ viết lên lòng bàn tay hắn.
Tu Nghiêu cảm nhận sự mềm mại từ đầu ngón tay của cô, đủ làm tâm tình hắn ngứa ngáy.
Mật Nhuyễn viết chậm từng chữ để hắn đọc được.
Cô muốn nói: “Tôi muốn ở gần chị Lam Khiết.”
Tu Nghiêu cười lạnh lẽo, nhìn cô châm chọc: “Cô ở đây làm con tin, không phải làm tiểu thư ở biệt phủ Đại Tướng, còn cần người đi theo săn sóc sao?”
Môi Mật Nhuyễn khẽ mím lại, cô lại tiếp tục viết lên trên tay hắn.
“Tôi chỉ muốn có bạn.”
“Mật Nhuyễn, ở đây cô chỉ có một mình và hoàn toàn nghe lệnh tôi, nếu tôi muốn cô đi hướng đông, cô không được đi hướng tây, nếu tôi nói một, cô không được cãi hai.”
“Ba cô đã nói cho cô biết về tôi rồi đúng không? Tôi sẽ không gϊếŧ cô, đó là giao ước nhưng người đi theo cô, tôi không hứa, nếu cô làm trái ý tôi, mạng của cô ta, là do cô giữ.”
Lời lẽ nhẹ nhàng như sợi lông vũ rơi lên mặt hồ nhưng lại nặng nề đánh vào l*иg ngực yếu đuối của Mật Nhuyễn, cô nhất thời ngây ngốc nhìn Tu Nghiêu.
Hắn lúc này không giống như ở biệt phủ Đại Tướng, hắn tựa như một đấng thống trị độc đoán đến tà ác đang ban lệnh chết cho kẻ bên dưới mình.
Thậm chí hơi thở nguy ác của hắn quá lớn khiến Mật Nhuyễn sợ hãi đến mức muốn bỏ chạy.
Người đàn ông này, thật sự không khác gì ác quỷ, hắn là kẻ xấu, vì thế ba cô, cảnh sát mới cần cô giúp mọi người bắt hắn hoặc gϊếŧ hắn.
Trong lòng Mật Nhuyễn vô cùng bàng hoàng khϊếp đảm, cô tự nhủ không thể khóc lúc này, cố gắng dùng móng tay khảm sâu vào lòng bàn tay để cơn đau ngăn nước mắt rơi ra.
Nhưng cô thật sự rất sợ, tay chân đã run rẩy, mặt cũng chẳng còn giọt máu.