Chương 26: Thiên thần sa ngã

Thời hạn ba ngày kết thúc.

Mật Nhuyễn đã ở yên trong phòng suốt một ngày một đêm, ai cũng lo lắng cho cô, sợ cô nghĩ lung tung.

Thẩm Ức Triền rất đau lòng, rốt cuộc hắn ta phải thừa nhận, có những thứ mà cảm xúc tình cảm không thể đấu lại.

Mật Đắc Nguyên đem việc Mật Nhuyễn sẽ đến thành phố Z theo Tu Nghiêu ngoài mặt là làm con tin, sau lưng là làm gián điệp cho phía cảnh sát biết.

Phía cảnh sát tuyên dương tinh thần vì chính nghĩa của Mật Đắc Nguyên, còn nói con gái mà ông yêu thương nhất mực mà ông vẫn vì nghĩa diệt thân.

Thẩm Ức Triền cảm thấy buồn cười cái gọi là công lý mọi người dành cho ông ta, hắn ta hiểu Mật Nhuyễn bị lợi dụng, bởi vì Mật Đắc Nguyên có bí mật gì đó cần che giấu và Tu Nghiêu đang nắm giữ nó.

Hắn ta đã cho người âm thầm điều tra nhưng có lẽ rất lâu mới có kết quả.

Dưới sân vườn, chiếc Lykan Hypersport đậu trong sân, Tu Nghiêu nhàn hạ ngồi trong xe không chút gấp gáp.

Dáng vẻ điềm tĩnh đến kinh người, đôi mắt nhắm nghiền cũng không làm giảm nhuệ khí trên người hắn.

Sự ung dung tự đắc của Tu Nghiêu làm Thẩm Ức Triền gai mắt, giá mà có thể bắn chết hắn.

Lúc này, từ khu phía tây, một dáng người mảnh mai trong bộ váy trắng tinh khiết, gương mặt trong trẻo bị phủ lớp sương dày bi thương xuất hiện khiến mọi người phải ngoái nhìn trong đau lòng.

Dung mạo xinh đẹp thanh thoát nhưng ảm đạm đến đau lòng, như phù dung dưới mưa cần được che chở bảo vệ.

Chỉ là ánh mắt mọi người chợt co lại, mái tóc vốn dài đẹp đẽ của Mật Nhuyễn đã cắt ngắn đến ngang vai, hai mắt vẫn còn sưng đỏ chứng tỏ cô khóc rất nhiều.

Chỉ như vậy cũng cũng đủ làm tất cả mọi người tự nhận sai về bản thân, là bọn họ có lỗi với cô.

Mật Nhuyễn luôn yếu đuối, mong manh, chắc chắn chuyện này là đả kích với cô, cô làm sao chịu nổi.

Hơn hết, cô chưa từng một mình rời xa mọi người ở biệt phủ Đại tướng.

Mật Nhuyễn nhìn Mật Đắc Nguyên lại nhìn Thẩm Ức Triền, trong lòng nhói lên từng cơn tê buốt lạnh người, cô cố gắng nở nụ cười.

“Con muốn đem Tiểu Hồng Tử theo, Tiểu Hồng Tử chắc chắn rất vui khi được đi chơi.”

Nhìn thấy những gì Mật Nhuyễn dùng tay làm thủ ngữ khiến mọi người chết lặng, thậm chí có vài người làm đi theo cô đã không ngăn được tiếng khóc.

Mật Nhuyễn không muốn khóc, lần đầu cô cố ngăn bản thân yếu đuối, cô sợ cô khóc sẽ không nỡ đi.

“Anh Triền, lần này tới lượt em đi công tác, anh Triền đợi em về, em mang quà cho anh.”

Thẩm Ức Triền mím môi, tay siết lại, ánh mắt đỏ hoe, hắn ta không kiềm được ôm lấy Mật Nhuyễn, người hắn ta run rẩy, có thứ gì đó ấm nóng chảy ra chạm vào cổ cô.

Mật Nhuyễn cắn chặt răng, cuối cùng ôm lấy Thẩm Ức Triền thật chặt như thể tận hưởng chút ấm áp hạnh phúc còn sót lại.

Tu Nghiêu chầm chậm mở mắt, chán ghét khi nhìn màn chia tay đẫm lệ này, hắn nghiêng đầu, khi này hai mắt sâu thẳm nhìn Mật Nhuyễn.

“Thật lãng phí thời gian.”

Lời nói lạnh lẽo của Tu Nghiêu làm mọi người thêm căm hận hắn.

Thậm chí những ánh mắt nhìn hắn đều mang theo sát khí gϊếŧ người.

Mật Nhuyễn buông Thẩm Ức Triền ra, cô đưa tay sờ mặt hắn ta, cảm nhận sự tồn tại của hắn ta trên đầu ngón tay, chầm chậm ghi nhớ khoảnh khắc này.

Thẩm Ức Triền nén đi cơn đau thấu trời trong lòng, hắn ta nắm lấy tay Mật Nhuyễn, không đành lòng nhưng vẫn phải chấp nhận số phận đay nghiến bắt buộc nhìn cô rời đi.

Mật Nhuyễn lại nhìn Hàn Tĩnh, cô giơ tay nói với hắn ta: “Anh Hàn Tĩnh, giúp em bảo vệ ba em.”

Hàn Tĩnh cắn răng gật đầu, chính hắn ta cũng đau đớn khôn xiết.

Mật Nhuyễn lại tiến tới chỗ Mật Đắc Nguyên, nhẹ nhàng ôm ông một cái.

Từ đầu đến cuối, ông không nói lời nào.

Mật Nhuyễn chỉ đem theo một vali nhỏ, Mật Đắc Nguyên đã chuẩn bị xe riêng cho Mật Nhuyễn và Lam Khiết, vốn định lên xe nhưng Tu Nghiêu đã từ trong chiếc Lykan HyperSport lên tiếng.

“Mật Nhuyễn tiểu thư, lên đây.”

Mật Nhuyễn thoáng dừng chân, mọi người cũng theo đó nhíu mày chặt.

“Sao thế?” Môi Tu Nghiêu nhếch nhẹ nhìn đám người bên ngoài

Tay Mật Nhuyễn khẽ nắm chặt l*иg chim, cô do dự vài giây thì bước đến chiếc xe màu đen kia.

Sẩm Triều có lòng tốt giúp Mật Nhuyễn mở cửa xe, cô nhẹ bước vào ngồi ở hàng ghế sau cạnh Tu Nghiêu.

Kính xe nâng lên, chỉ kịp nhìn thấy ánh mắt sâu thẳm hiện lên tia đắc ý của Tu Nghiêu dành cho những người bên ngoài.

Thẩm Ức Triên siết tay, hận Tu Nghiêu đến mức chỉ muốn gϊếŧ chết hắn lặp tức.

Đoàn xe nối đuôi nhau rời khỏi biệt phủ Đại Tướng, mang đi thiên thần của biệt phủ Đại Tướng đi mất.

Thiên thần, sa ngã.

Ác quỷ, nuốt chửng.