Thời hạn ba ngày đã trôi qua một ngày.
Hiện tại là sáng sớm nhưng trong căn phòng lại chẳng có chút ánh sáng lọt vào, hoàn toàn tối tăm lạnh lẽo khiến người ta phải dè chừng sợ hãi.
Ánh mắt người đàn ông nhắm nghiền, tay gõ nhẹ trên mặt bàn trước mặt, tai nghe những gì Sẩm Triều báo cáo lại.
Thông tin đầy đủ đã có, lúc này ánh mắt Tu Nghiêu mới mở ra, sâu thẳm không đáy, lạnh lẽo tàn khốc còn ánh lên tia nguy hiểm chết chóc đầy đáng sợ.
“Sẩm Thương, cậu đi giải quyết đi, không cần giữ mạng, cứ gϊếŧ hết.”
“Thuộc hạ nhận lệnh.” Sẩm Thương nói xong liền cúi đầu rời khỏi
Tu Nghiêu nghiêng nhẹ đầu, ánh mắt nhìn đến lông vũ màu đỏ hồng trên bàn, nhẹ nhàng cầm lên lại vuốt ve nhưng mang theo sự rợn người khó nói.
“Lão đại, ngài không sợ nếu để Mật Nhuyễn làm con tin sẽ giúp Mật Đắc Nguyên lấy thông tin từ chỗ chúng ta sao?” Sẩm Triều nhịn không được hỏi
Tu Nghiêu cười nhẹ một tiếng chẳng mang theo âm sắc, hắn nói: “Nhìn cô ta có chút đe dọa nào sao?”
“Nhưng lỡ như…”
Sẩm Triều không phải lo lắng không đúng, dù là một kẻ ngốc cũng nên đề phòng, nếu như Mật Nhuyễn ở cạnh Tu Nghiêu cũng như quả bom hẹn giờ chẳng biết cô có thể là mối nguy nào.
Nhưng Tu Nghiêu không lo lắng, tay hắn mở ra sau đó bóp chặt nhúm lông vũ đỏ hồng trong tay: “Cô ta sẽ không đưa tin tức gì được cho Mật Đắc Nguyên, giá trị của cô ta chỉ còn cho đến khi ông ta chịu giao ra thứ đó.”
Trong bóng tối tràn ngập hơi thở tà ác, hiểm độc, tựa như ma quỷ đã thật sự hành động.
~
Hôm nay Thẩm Ức Triền lại đến chơi với Mật Nhuyễn khiến cô rất vui, sự xuất hiện của hắn ta khiến trái tim cô khẽ rung lên, vui vẻ đến mức quên cả thời gian.
Những ngày qua, Thẩm Ức Triền thường xuyên lui tới biệt phủ Đại Tướng, bên cạnh cô nói cười, chơi đùa khiến ký ức về hôm ấy cũng dần mờ nhạt như một giấc mơ xấu bị gió cuốn đi.
Trong khu vườn nhỏ rực rỡ nắng vàng, những bông hoa đang độ nở rộ như cũng vui cùng tâm trạng cô gái nhỏ.
Mật Nhuyễn khom người tỉ mỉ chăm sóc từng cụm hoa hồng, bàn tay nhỏ nhắn nhẹ nhàng nâng niu cánh hoa như sợ làm đau chúng.
Thẩm Ức Triền đứng phía sau cô, lặng lẽ quan sát.
Ánh mắt hắn ta đượm một sắc vàng ấm áp như phủ kín bởi ánh nắng chạm vào nỗi dịu dàng trong sâu thẳm tâm hồn.
Hắn ta không lên tiếng chỉ lặng im nhìn cô, dáng người nhỏ nhắn, váy trắng bay bay theo gió, mái tóc dài vương chút nắng khiến cô như bước ra từ một khung tranh tĩnh lặng, đẹp đến nao lòng.
Mật Nhuyễn ngẩng đầu lên, đôi mắt sáng rỡ, má hơi ửng hồng vì nắng.
Cô giơ tay nói: “Anh Triền, hoa này thật sự đẹp quá, Nhuyễn Nhuyễn sẽ hái một ít đem về phòng trang trí.”
Ánh mắt Thẩm Ức Triền không nhìn hoa mà đặt cả lên Mật Nhuyễn, giọng nói nhẹ như tơ: “Rất đẹp.”
Mật Nhuyễn không nhận ra điều ấy, cô cười tươi quay lại tiếp tục với những đóa hoa nhỏ, vô tư nghịch ngợm.
Thẩm Ức Triền tiến đến gần ngồi xuống cạnh cô, đưa tay giúp cô nhổ vài cọng cỏ dại mọc len trong bụi hoa.
“Mấy hôm nay anh Triền ở đây mãi, không đi đâu à?” Mật Nhuyễn lại dùng thủ ngữ hỏi
“Anh muốn ở bên Nhuyễn Nhuyễn.” Thẩm Ức Triền khẽ cười, mắt nhìn xuống: “Nhuyễn Nhuyễn không thích sao?”
“Thích chứ, em rất thích anh Triền ở đây với em.”
Một cơn gió lướt qua mang theo mùi hoa ngọt ngào làm mái tóc cô khẽ bay, sợi tóc lướt qua má Thẩm Ức Triền như một cái vuốt ve nhẹ nhàng đến mê hoặc.
Nhưng trong lòng Thẩm Ức Triền là nỗi đau đang dần xâu xé tâm can, đau đến mức hắn ta bất lực chỉ có thể cam chịu quyết định của Mật Đắc Nguyên.
Thẩm Ức Triền muốn vĩnh viễn cả đời bảo vệ cho sự thuần khiết, trong sáng của Mật Nhuyễn, bảo vệ cô trong hũ mật ngọt ngào nhưng hắn ta lại không thể làm gì khác ngoài chấp nhận sự thật rằng cô sẽ biến thành một quân cờ cho bên phía cảnh sát.
“Nhuyễn Nhuyễn, một năm sau, anh Triền hứa sẽ đón em về.”
Tay Mật Nhuyễn vốn đang nâng niu đóa hoa đột ngột dừng lại, cô ngẩng nhìn Thẩm Ức Triền, cả người lạnh buốt trong mơ hồ.
Ý của hắn ta là gì?
Mật Nhuyễn gượng cười, cô lại hỏi: “Anh Triền, anh phải đi xa sao?”
Thẩm Ức Triền đau lòng như vạn tiễn xuyên tim, nỗi đau tột cùng khi phải chấp nhận việc Mật Đắc Nguyên đã quyết định, hắn ta không thể ngăn cản, chỉ là hắn ta không tin được, Mật Nhuyễn là đứa con gái Mật Đắc Nguyên bao bọc bằng cả mạng sống thế mà vẫn đành lòng đem cô ra lợi dụng.
Thẩm Ức Triền nhìn vào đôi mắt ngây thơ không vấy chút bụi trần của Mật Nhuyễn, hắn ta không kiềm được vươn tay ôm lấy cô vào lòng.
Giọng hắn ta rất thấp lại khàn đi trong nỗi chật vật: “Nhuyễn Nhuyễn, xin lỗi em, thành thật xin lỗi em.”
Người Mật Nhuyễn run nhẹ, cô nhẹ đưa tay vuốt lưng Thẩm Ức Triền, mặc dù không hiểu hàm ý của Thẩm Ức Triền nhưng qua lời nói và hành động kia khiến cô hiểu được bản thân sắp phải đối mặt với một thứ kinh khủng.
Cụm hoa rung rinh, một cánh rơi xuống, rơi nhẹ lên nền cỏ.