Chương 23: Quân cờ

Thẩm Ức Triền đưa Mật Nhuyễn về phòng, hắn ta nhẹ nhàng trấn an cô, dỗ dành như một bảo bối nhỏ.

Mùi hoa nhài phảng phất trong không khí dịu nhẹ, hắn ta đỡ cô ngồi xuống giường, cẩn thận kéo chiếc chăn mỏng phủ ngang chân, đôi mắt dịu dàng như nước.

“Nhuyễn Nhuyễn đừng sợ, mọi chuyện sẽ ổn thôi, em không cần quá lo lắng, có anh Triền ở đây.”

Mật Nhuyễn ngẩng đầu nhìn hắn, đôi mắt long lanh ánh nước, trong trẻo như sương mai nhưng ẩn trong đó là một nỗi bất an mơ hồ.

Mật Nhuyễn hỏi hắn: “Rốt cuộc người đó là ai, tại sao anh ta xuất hiện ở đây? Em không thích anh ta.”

Thẩm Ức Triền đưa tay lên, nhẹ nhàng xoa đầu cô, từng động tác đều mang theo yêu thương đầy dịu dàng.

“Không có gì đâu, chỉ là người lạ thôi, anh sẽ sớm để anh ta rời khỏi đây. Nhuyễn Nhuyễn không cần lo lắng gì cả.”

Nghe những lời ấy, Mật Nhuyễn dường như an tâm hơn.

Cô khẽ gật đầu, ánh mắt tin tưởng như thể toàn thế giới của cô chỉ cần một lời của Thẩm Ức Triền là đủ để dập tắt mọi nghi hoặc.

“Nhuyễn Nhuyễn cứ ở trong phòng chơi với Tiểu Hồng Tử nhé.”

Thẩm Ức Triền cúi người nói khẽ, tay vuốt nhẹ mái tóc dài mềm mượt của cô: “Anh Triền phải đến gặp ba em để xử lý chút việc.”

Trước khi đi Thẩm Ức Triền dịu dàng hôn lên trán Mật Nhuyễn một cái mới lưu luyến rời khỏi phòng cô.

Mật Nhuyễn ngồi thêm một lát rồi chầm chậm trèo xuống giường.

Đôi chân nhỏ đặt xuống nền nhà lạnh buốt như một linh cảm bất an không tên.

Cô bước đến bên cửa sổ, kéo nhẹ bức màn trắng như sương, đôi mắt hướng ra phía sân.

Mấy phút sau, cô mới thấy bóng dáng cao gầy của Thẩm Ức Triền đang rời khỏi khu phía tây. Bước chân nhanh, dáng người có chút vội vàng.

Mãi đến khi hắn ta khuất hẳn, cô mới khẽ thở ra tựa đầu vào cửa kính lạnh.

Người đàn ông Tu Nghiêu đó chắc chắn rất ghét cô.

Nếu không sao cô cứ cảm nhận được ác ý hắn dành cho cô rất nhiều.

Ánh mắt hắn không chỉ là ghét bỏ mà còn là một tầng cảm xúc sâu hơn một sự khước từ cay nghiệt như thể cô là một sai lầm không nên tồn tại.

Mật Nhuyễn siết chặt vạt áo, ngón tay lạnh run.

~

Trong căn phòng im ắng phủ đầy sắc chiều mờ nhạt, Mật Đắc Nguyên ngồi lặng lẽ tựa như một pho tượng đã trải qua trăm trận bể dâu.

Thẩm Ức Triền bước vào, ánh mắt như lưỡi dao, gương mặt cứng đờ dường như mới vừa bị một cơn sóng ngầm đánh vào tận tâm can.

Hắn ta đứng sững nơi ngưỡng cửa, tiếng nói vỡ òa trong bầu không khí đặc quánh: “Đại tướng, tại sao ông đồng ý?”

Mật Đắc Nguyên đưa tay day trán, hơi thở dài lẫn mệt mỏi, ánh mắt dừng lại nơi khoảng không vô định.

Ông chậm rãi ngồi dậy tựa lưng vào thành giường: “Đó là con đường duy nhất còn lại.”

“Ngài điên rồi sao?” Thẩm Ức Triền gầm lên, giọng nói mất kiểm soát vì cơn thịnh nộ

“Ngài có biết mình đang làm gì không? Làm sao ngài có thể giao Nhuyễn Nhuyễn cho Tu Nghiêu? Rốt cuộc hắn nắm giữ bí mật gì mà ngài lại chịu khuất phục trước điều kiện ấy?”

Mật Đắc Nguyên nhắm mắt lại, hàng chân mày dường như khắc sâu thêm nỗi khổ tâm đã chôn giấu bao ngày.

“Ức Triền, tôi biết cậu không chấp nhận. Nhưng Tu Nghiêu trước giờ chưa từng chạm vào phụ nữ, Nhuyễn Nhuyễn sẽ không sao, con bé sẽ an toàn.”

“An toàn ư?”

Ức Triền bật cười, tiếng cười chua chát: “Ngài đang đánh cược cả đời Nhuyễn Nhuyễn vào tay một con sói chỉ vì hắn chưa từng chạm vào phụ nữ? Ngài biết gì về hắn? Làm sao biết hắn ta sẽ làm gì Nhuyễn Nhuyễn, em ấy, em ấy lương thiện, đơn thuần như thế làm sao có thể chống chọi lại khi chỉ có một mình ở thành phố Z còn phải ở cùng Tu Nghiêu?”

Giọng Thẩm Ức Triền ngày càng run rẩy, hắn ta dừng lại hít một hơi thật sâu nhưng tay vẫn siết chặt thành nắm, cả cơ thể sụp đổ.

“Tôi sẽ bắt hắn ta cam kết.”

“Đại tướng, ngài không thể dùng con gái của mình ra đánh cược, ngài rất yêu Nhuyễn Nhuyễn, bảo bọc em ấy đến mức em ấy mười tám tuổi còn không biết gì về cuộc đời ngoài kia thì làm sao ngài lại nhẫn tâm giao em ấy cho một kẻ tàn khốc như Tu Nghiêu.”

Thẩm Ức Triền bước tới, từng bước phẫn uất, bất lực và tình yêu giấu sâu trong l*иg ngực.

Mật Đắc Nguyên khựng lại, đôi mắt già nua phủ một lớp u sầu nặng trĩu: “Ức Triền, tôi sẽ để cô Lam Khiết đi cùng Nhuyễn Nhuyễn, hiện tại bên phía chúng ta cũng đang cần lấy chứng cứ Tu Nghiêu liên quan đến tổ chức Trụy, cứ xem như lần này Nhuyễn Nhuyễn…”

“Đại tướng.”

Thẩm Ức Triền gay gắt cắt ngang lời Mật Đắc Nguyên, giống như cơn bão nổi lên không kiểm soát được, hắn ta quay người hất đổ chiếc bàn bên cạnh.

Âm thanh vỡ nát xé toang bầu không khí, những mảnh gỗ văng tung tóe như sự tức giận của hắn ta.

Mật Đắc Nguyên cũng là bất đắc dĩ, ông rất yêu Mật Nhuyễn, đứa con gái ông một mực cưng chiều nhưng có những thứ ông cần bảo vệ hơn.

“Em ấy không phải quân cờ của chúng ta.” Tiếng gầm giận dữ của Thẩm Ức Triền cho thấy hắn ta đang dần không thể bình tĩnh được nữa

“Em ấy là người con gái tôi muốn dùng cả đời để che chở, chứ không phải đẩy vào nơi không biết ngày nào mới quay lại, hay thậm chí sẽ không bao giờ có thể quay về.”

“Con bé cũng là bảo bối trong lòng tôi.”

Giọng Mật Đắc Nguyên khản đặc nhưng sâu thẳm là sự bất lực chấp nhận số phận.

Ngoài cửa sổ, hoàng hôn rơi trên mái nhà, đỏ như máu.