Trong lòng Mật Nhuyễn cứ thấy không an tâm, cô cảm giác ba cô không chào đón Tu Nghiêu nhưng chẳng hiểu tại sao lại để hắn ở lại.
Mật Nhuyễn căn dặn người làm hãy canh chừng nồi gà hầm giúp cô, cô muốn đến chỗ ba cô xem thử tình hình.
Chỉ là Mật Nhuyễn vừa đến gần phòng của Mật Đắc Nguyên đã nghe hai tiếng súng rất lớn.
Hai mắt cô mở to, sợ đến mức chân tay run lên từng nhịp, chẳng chút do dự cô liền chạy như sắp chết đến nơi đến phòng của Mật Đắc Nguyên.
Cánh cửa mở toang kinh động đến người bên trong, trước mắt Mật Nhuyễn là hình ảnh Sẩm Thương đang chĩa súng về phía Thẩm Ức Triền, Mật Đắc Nguyên đã đứng dậy mặc kệ thương thế chưa lành còn Hàn Tĩnh…
Tay hắn ta đang chảy máu… rất nhiều.
Mật Nhuyễn đưa tay bịt miệng, sợ đến suýt té ngã, cô nhìn Hàn Tĩnh đang dựa vào tường, tay trái ôm chặt cánh tay bên phải đã đầy máu, cắn chặt răng với mồ hôi đầy trên trán.
Tu Nghiêu cười nửa miệng, chậm rãi quét mắt đến người Mật Nhuyễn cũng đủ doạ cô khϊếp đảm.
“Nhuyễn Nhuyễn, đi ngay.” Mật Đắc Nguyên tức khắc quát lớn
Lần đầu tiên Mật Đắc Nguyên lớn tiếng như thế, Mật Nhuyễn hiểu tính nghiêm trọng của vấn đề nhưng mà cô không thể đi được.
Không phải vì cô bướng bỉnh, cô chỉ là không muốn Tu Nghiêu hại bất kì ai trong biệt phủ Đại Tướng.
Hắn ức hϊếp cô cũng được nhưng cô không muốn nhìn mọi người cũng bị giống cô.
Mật Nhuyễn lặp tức thu hết can đảm chạy tới chặn trước mặt Thẩm Ức Triền, cô dùng ánh mắt trong veo nhưng đầy kiên định của mình nhìn chằm chằm khẩu súng vô tình đang chĩa ngay mặt.
Thẩm Ức Triền kinh ngạc, một cổ ấm áp lan toả khi thấy Mật Nhuyễn lo cho mình, hắn ta nắm tay Mật Nhuyễn kéo cô ra sau lưng mình.
Tu Nghiêu cười lạnh nhìn cảnh ân ân ái ái mà Mật Nhuyễn dành cho Thẩm Ức Triền chỉ càng làm tăng tính hung bạo của hắn.
“Tu Nghiêu, nếu hôm nay cậu làm loạn ở đây, cậu đừng mong bình yên rời khỏi.”
Đối với lời đe doạ của Mật Đắc Nguyên, vẻ mặt Tu Nghiêu càng thêm đáng sợ.
“Mật Đại Tướng, hay để tôi gợi ý cho ông một chuyện, mùa xuân bảy năm trước, ở cánh rừng phía tây của thành phố Z, trong căn nhà gỗ cũ kĩ, đêm mưa tầm tã và tiếng gào khóc của người phụ nữ.”
Rõ ràng trên gương mặt hắn chẳng biểu lộ cảm xúc nhưng giọng nói trầm đến đay nghiến thể hiện cơn căm phẫn bên trong đang cố kìm nén, thậm chí Mật Nhuyễn còn quan sát thấy tia hận ý xuất hiện trong đôi mắt kia.
Ánh mắt hắn nhìn ba cô, tất cả đều là thù hận.
“Tu Nghiêu, cậu…” nhất thời mặt Mật Đắc Nguyên trở nên trắng bệch lộ ra tia hoảng sợ
“Đừng phung phí thời gian của tôi. Tôi hỏi lại, ông có chịu giao cho tôi không?” Tu Nghiêu nhàm chán nhìn ông ta mở lời
Tựa như cái chết cận kề, Mật Đắc Nguyên lần đầu khϊếp đảm, bí mật đó vốn dĩ không ai biết, tại sao… hắn lại rõ như thế?
Không thể bại lộ.
“Một năm.” Mật Đắc Nguyên đưa ra quyết định
Tu Nghiêu chỉ im lặng nhìn ông ta.
Mật Đắc Nguyên nói: “Một năm, tôi sẽ tìm chúng đưa cho cậu.”
“Làm sao tôi biết ông có giữ lời không?”
Tu Nghiêu chưa từng tin tưởng ai cũng không ai đủ để hắn tin tưởng, Mật Đắc Nguyên là con cáo già.
“Vậy thế nào cậu mới chịu tin tưởng?” Ông ta nhíu mày hỏi
Tu Nghiêu làm ra dáng vẻ trầm ngâm như ngẫm nghĩ gì đó, ánh mắt dừng lại trên người Mật Nhuyễn, khoé môi nhếch lên nụ cười u lãnh.
“Lấy con gái ông làm con tin đi.”
“Tuyệt đối không được.”
Đồng thời Mật Đắc Nguyên lẫn Thẩm Ức Triền đều gay gắt phản đối.
Mà Mật Nhuyễn đã bị câu nói của Tu Nghiêu làm cho lạnh buốt người, trong cơn mơ hồ, cô cảm nhận rõ một sự nguy hiểm chết chóc đang bủa vây cô đến ngạt thở.
“Thế thì cần gì lắm lời.”
Tu Nghiêu chưa từng nhượng bộ, hắn lần nữa ngả lưng lên sô pha, tựa như vị vua đang xem hài kịch do quần thần tranh đấu.
Sẩm Thương vẫn giữ nguyên vị trí, rõ ràng sẽ không hạ súng.
Thẩm Ức Triền gắt gao nắm chặt tay Mật Nhuyễn, trong khi hắn ta cũng không hiểu rốt cục giữa Tu Nghiêu và Mật Đắc Nguyên có bí mật gì mà lại khiến Mật Đắc Nguyên nhún nhường đến vậy.
“Thẩm thiếu tướng có muốn biết chuyện gì không? À, có con gái ông ở đây, hay nói luôn nhỉ?”
Tu Nghiêu cười càng lúc càng lạnh lẽo, không khác gì quỷ đòi mạng.
Mật Đắc Nguyên vĩnh viễn không thể để chuyện đó lộ ra, ông ta lặp tức hòa hoãn: “Cho tôi ba ngày suy nghĩ.”
“Đại tướng, Nhuyễn Nhuyễn…”
“Ức Triền, đủ rồi.”
Mặt Thẩm Ức Triền biến sắc, hắn ta đương nhiên hiểu ý định trong câu nói của Mật Đắc Nguyên.
Tu Nghiêu sau khi kiểm soát được tình hình, hài lòng đứng lên cười sảng khoái, thanh âm càng lúc càng trầm xuống: “Đừng bắt tôi đợi quá lâu.”
Tu Nghiêu đi rồi, không khí trong phòng cũng không giảm bớt áp bức.
Người làm đưa Hàn Tĩnh đi xử lý vết thương, riêng Mật Nhuyễn đã bị doạ cho ngây ngốc thậm chí chẳng nhấc nổi chân.
Thẩm Ức Triền hiểu cô đang sợ hãi, từ nhỏ Mật Nhuyễn đều sống trong những thứ tuyệt đẹp, cô chưa từng đối mặt với những chuyện đáng sợ thế này.
Thẩm Ức Triền ôm lấy người mềm nhũn của Mật Nhuyễn, hắn ta siết nhẹ vai cô nói: “Nhuyễn Nhuyễn, anh đưa em về phòng.”
Mật Nhuyễn nhìn sang Mật Đắc Nguyên, thấy ông tâm trạng nặng nề cũng không muốn hỏi thêm, cô cũng không ngốc đến mức không hiểu ẩn ý kia của Tu Nghiêu.
Hắn muốn mang cô đi khỏi ba cô.