Buổi sáng bắt đầu cho một ngày mới.
Mật Nhuyễn đứng trước gương đưa tay sờ vào vết cắn trên cổ, môi mỏng nhẹ mím lại, cô kiếm một chiếc khăn lụa màu trắng mỏng đeo vào để che đi dấu vết do Tu Nghiêu để lại.
Sau khi thăm Mật Đắc Nguyên, Mật Nhuyễn cầm theo chiếc l*иg chim, Tiểu Hồng Tử đã khoẻ khoắn hơn nhiều, hơn hết lông quanh cổ đã bắt đầu mọc.
Cô theo thói quen đến sân vườn nhìn ngắm cây cỏ đồng thời chơi với Tiểu Hồng Tử.
“Tiểu thư, người xem, Tiểu Hồng Tử đã chịu chạy nhảy hót líu lo rồi.”
Mật Nhuyễn gật nhẹ đầu, cô đưa ngón tay nghịch với chú chim trong l*иg, tuy vậy tâm trạng vẫn không sao thấy nhẹ lòng.
Cô muốn đợi ba cô tỉnh sẽ bảo ông ấy đừng để Tu Nghiêu ở lại đây nữa.
Cô ghét hắn, rất ghét hắn.
Ngồi hơn một tiếng, Mật Nhuyễn nghe giọng hối hả của Hàn Tĩnh, cô quay đầu, trên gương mặt vốn nghiêm cẩn của hắn ta xuất hiện nụ cười mỏng.
“Tiểu thư, tiểu thư, Đại Tướng tỉnh lại rồi.”
Mật Nhuyễn mừng rỡ đứng bật dậy, cô lặp tức chạy đi, Hàn Tĩnh đuổi theo cũng không đuổi kịp bước chạy của cô.
Làn váy màu nhạt nhẹ tung bay, mái tóc dài bung xoã đung đưa trong gió, gương mặt thiếu nữ xinh đẹp vô ngần với nụ cười như ngàn đoá hoa nở rộ.
Trong phòng Mật Đắc Nguyên, ông cùng Thẩm Ức Triền đang nói chuyện, vừa nghe tiếng bước chân dồn dập cũng biết là ai đến.
Gương mặt nghiêm khắc của Mật Đắc Nguyện lộ ra sự cưng chiều dành cho cô con gái của mình.
Mật Nhuyễn chạy vội vào phòng, kích động nhào đến ngồi trên giường ôm lấy Mật Đắc Nguyên, hốc mắt rơm rớm nước mắt mà chảy ra từng giọt.
Cô thút thít muốn nói nhưng không nói được, tay chân còn đang run vì sợ cũng vì vui mừng.
“Nhuyễn Nhuyễn, ba không sao, làm công chúa của ba lo lắng rồi.” Mật Đắc Nguyên vỗ lưng cô nói
Mật Nhuyễn lắc lắc đầu, cô lui người ra, đưa tay lau nước mắt dùng thủ ngữ: “Ba, ba cảm thấy thế nào?”
“Ba rất khoẻ, viên đạn đó không lấy nổi mạng ba đâu, ba còn phải chờ Nhuyễn Nhuyễn thành Thẩm phu nhân sau đó sinh cho ba vài tiểu công chúa để ba bế bồng.”
Mật Nhuyễn bị ông trêu chọc liền đỏ mặt ngượng ngùng, Thẩm Ức Triền đứng bên cạnh cũng cười khẽ.
“Đại tướng yên tâm, nhất định sẽ có cho người những tiểu hoàng tử kháu khỉnh và tiểu công chúa xinh đẹp như Nhuyễn Nhuyễn.”
Mật Nhuyễn lại bị trêu, xấu hổ giấu mặt đi càng chọc cho hai người họ bật cười vui vẻ.
“Mật Đại Tướng đúng là phúc lớn mạng lớn, còn chưa khoẻ đã nghĩ tới chuyện bế cháu.”
Giọng nói lạnh lẽo thâm trầm của người đàn ông làm cho không khí trùng xuống.
Mật Nhuyễn vô thức run sợ, cô xoay người chỉ thấy Tu Nghiêu đứng ngay cửa, gương mặt anh tuấn với nụ cười nửa miệng nguy hiểm.
Nét đẹp kinh động lòng người nhưng lại quá đáng sợ để nhìn ngắm lâu, tựa như ma quỷ mê hoặc con người sa đoạ, nếu vướng vào chỉ có chết.
Tu Nghiêu liếc nhìn ba người trong phòng, ánh mắt dừng ở cô gái nhỏ đang ngồi nhìn hắn tránh né, má cô còn ửng hồng vì bị trêu ghẹo, thật sự quá yêu kiều mỹ lệ.
Làm sao đây, lý ra tối qua hắn nên thử bẻ gãy cái cổ đó.
“Nhuyễn Nhuyễn, ba muốn ăn gà hầm con nấu, con có thể nấu cho ba không?” Mật Đắc Nguyên đương nhiên hiểu Tu Nghiêu xuất hiện không mang ý tốt
Mật Nhuyễn cũng không muốn ở lại, cô gật nhẹ đầu sau đó đứng lên.
Lúc Mật Nhuyễn đi ngang qua Tu Nghiêu, cánh mũi cô thoang thoảng mùi long đản hương quyến rũ, cô nín thở không muốn ngửi chúng.
Nhưng bỗng, chiếc khăn lụa được cột ở cổ Mật Nhuyễn bị ai đó kéo bung ra, Mật Nhuyễn cả kinh theo quán tính liền đưa tay lên cổ che đi vết cắn kia.
Hành động đó làm Mật Đắc Nguyên cùng Thẩm Ức Triền phải cau mày, vốn định lên tiếng thì Tu Nghiêu đã phản ứng trước.
Tu Nghiêu chỉ nhẹ cười một tiếng, hắn nói: “Xin lỗi tiểu thư, tôi thấy cái khăn này quen mắt, tưởng của mình nên muốn xem thử, trả cho cô.”
Nói xong Tu Nghiêu giơ chiếc khăn do mình lấy được đến trước mặt Mật Nhuyễn.
Mật Nhuyễn vội giật lấy lặp tức chạy ra khỏi phòng.
“Tu Tổng, anh định ở đây tới khi nào?”
Thẩm Ức Triền cũng không còn đủ kiên nhẫn nữa, trong lòng hắn ta cứ bất an, một ngày Tu Nghiêu còn ở đây, như quả bom hẹn giờ cho cả thành phố X.
Nơi của Tu Nghiêu nên về là thành phố Z, sau đó như trước đây nước sông không phạm nước giếng.
Tu Nghiêu bộ dạng ung dung tự đắc ngồi xuống ghế sô pha trong phòng, chậm rãi lấy điếu thuốc ra châm, hắn rít một hơi mới nhả ra từng chữ.
“Đại tướng có chịu giao thứ đó ra không?”
Hắn hơi nheo mắt, nở nụ cười nhạt nhưng đủ toát lên khí chất bức người đầy đáng sợ khiến ai cũng phải dè chừng thậm chí chẳng dám nhìn.
Mật Đắc Nguyên khẽ siết tay, ông cau mày nói: “Thứ đó không có, cậu nên từ bỏ đi, đám xã hội đen ở đây cũng không liên quan cậu, cậu hãy trở về nơi cậu đáng ra ở đó và đừng vĩnh viễn xuất hiện ở đây.”
Tuy ai cũng ngầm biết Tu Nghiêu có liên quan tới tổ chức Trụy, là kẻ đứng đầu nhưng chưa có chứng cứ thậm chí chẳng ai có thể nắm được điểm yếu của hắn mà vạch trần.
Cho nên Mật Đắc Nguyên chỉ có thể nói chuyện những băng đảng nhỏ lẻ làm loạn không liên quan tới hắn nhưng chỉ cần hắn có hành động nhúng tay vào, bên phía quân đội, công an sẽ lặp tức dựa vào đó bắt hắn.
Giọng Tu Nghiêu đều đều vang lên: “Mật Đại Tướng, ông thật sự làm tôi mệt mỏi.”
“Tu Tổng, theo pháp luật, việc anh dùng súng tự tiện cũng đủ bắt anh vì tội tàng trữ vũ khí.”
Nghe Thẩm Ức Triền nói xong, Tu Nghiêu bật cười đem đầu điếu thuốc dập tắt, hắn đứng lên, tuỳ ý chỉnh lại cổ tay áo chỉ thấy hắn hỏi.
“Vậy sao Thẩm thiếu tướng còn chưa bắt tôi?”
Thẩm Ức Triền nghe vậy thì sắc mặt kém đi, người đàn ông này đúng là tự đại và chẳng xem ai ra gì.
Nếu dễ dàng bắt Tu Nghiêu thì cần gì phải tốn công sức tìm ra chứng cứ hắn lẫn Tu Thị có liên quan đến thế lực ngầm.
Huống chi việc Tu Nghiêu có súng chỉ đủ kết tội hắn tàng trữ vũ khí trái phép, nhẹ thì phạt tiền, nặng thì ở tù vài năm nhưng với thế lực của Tu Thị, hắn dễ dàng thoát tội.
Tổ chức Trụy là một băng đảng quá lớn, làm việc lại cẩn thận không chừa chút manh mối, bên phía quân đội cũng không ít lần đem người làm gián điệp cài vào lấy chứng cứ nhưng vô ích.
Bọn họ không biến mất thì chết vì lí do tai nạn, mặc dù ai cũng hiểu đó không phải đơn thuần là tai nạn.
“Đại tướng, tôi không rảnh nói nhiều, tôi chỉ cần thứ đó, ngài có giao ra không?”
Mặt Mật Đắc Nguyên đã vốn nhợt nhạt nay càng tái nhợt hơn, ông cương quyết nói: “Không có để giao.”
“Được, xem ra Mật Đại Tướng không thích rượu mời… Sẩm Thương.”
Dứt câu, Sẩm Thương đã đứng phía sau Tu Nghiêu chẳng chút do dự rút súng ra, tức khắc Hàn Tĩnh cũng rút súng.
Mùi thuốc súng nồng nặc.