Chương 20: Công chúa bướng bỉnh của chúng ta đúng là khó chiều

Mật Nhuyễn còn không biết tại sao người đàn ông này lại vào phòng mình bằng lối ban công, trước cửa lại là người của hắn.

Nhưng quan trọng hơn hắn sẽ làm gì cô tiếp theo.

“Lại đây.”

Chân Mật Nhuyễn như chôn xuống sàn nhà, cô không nhúc nhích được, mắt trân trân nhìn hắn.

“Hay đợi tôi đến?” Tu Nghiêu không kiên nhẫn hỏi

Mật Nhuyễn không muốn đến gần Tu Nghiêu, hắn quá đáng sợ nhưng cô lại nhỏ bé trước hắn.

Mật Nhuyễn từ nhỏ không học được cách phản kháng, được bao bọc trong yêu thương, nhung lụa, người hầu kẻ hạ hơn hết ai cũng đối đãi với cô như nàng công chúa nhỏ, bây giờ cô càng không biết chống cự, chầm chậm lê từng bước chân đến chỗ Tu Nghiêu.

“Để tôi dạy cô nhé, Mật Nhuyễn tiểu thư, như thế cô sẽ phục vụ tốt cho thiếu tướng.”

Nói rồi Tu Nghiêu duỗi tay kéo Mật Nhuyễn cô kinh ngạc tròn mắt mất thăng bằng mà nghiêng ngả hoàn toàn rơi vào l*иg ngực hắn.

Mật Nhuyễn theo phản xạ muốn thoát ra, cô dùng sức đẩy nhưng vô ích.

Tu Nghiêu không chút do dự bắt ép cô ngẩng đầu lên sau đó hung hăng như con thú được thả ra khỏi l*иg mà chiếm lấy cánh môi cô.

Mật Nhuyễn lại bị hắn cưỡng hôn, cô dùng sức đập tay lên người hắn, muốn hắn dừng lại nhưng căn bản sức cô quá yếu so với hắn.

Đầu lưỡi nóng bỏng quấn chặt vào nhau, trúc trắc trong từng nhịp thở dần hoà quyện.

Cổ họng cô nghèn nghẹn tiếng khóc, thậm chí đôi mắt đã đỏ hoe giàn giụa nước mắt.

Cả cơ thể cô bị bao phủ bởi hơi thở nguy ác, mùi hương nam tính đầy bí hiểm lại mê hoặc của hắn.

Nhưng lần này Mật Nhuyễn đã biết được, nếu không thích nên ngăn nó lại.

Cô há miệng cắn vào môi Tu Nghiêu, chỉ thấy hắn nhẹ nhướn mày khi này cổ họng bật ra tiếng cười thấp.

“Công chúa bướng bỉnh của chúng ta đúng là khó chiều.”

Mật Nhuyễn thở hồng hộc, theo bản năng vùng dậy chạy trốn nhưng ác quỷ làm sao buông tha, càng chạy, càng giãy giụa thì hắn càng hưng phấn.

Chà đạp, giẫm nát.

Cánh tay Tu Nghiêu dễ dàng vươn ra kéo cổ tay mảnh khảnh của Mật Nhuyễn, hắn chẳng chút do dự đẩy ngã cô xuống giường.

Đôi mắt thâm thuý nhìn cô gắt gao tựa như sắp nghiền nát cô.

Đôi mắt Mật Nhuyễn ứa đầy nước, cô lắc đầu, a a kêu, cô là kẻ câm, hắn nói đúng, ngay cả tức giận vì Tiểu Hồng Tử còn không nói được, lúc này chẳng có cách giúp bản thân thoát được hắn.

Càng nghĩ tâm Mật Nhuyễn đau như ai lấy dao cứa, hoá ra trên đời này không phải lúc nào cũng là mật ngọt.

Hắn cho cô biết, chẳng có gì tốt đẹp hoàn toàn cả.

Bàn tay to lớn, ngón tay tuy gầy guộc thon dài nhưng cả lòng bàn tay thô ráp đầy vết chai sạn chẳng đẹp đẽ chút nào, hắn nhẹ vuốt ve gương mặt trong sáng mềm mại của thiếu nữ.

Mật Nhuyễn ra sức né tránh, ánh mắt co rút đầy hoảng sợ nhìn người đàn ông bên trên người mình.

Làn da cô quá mềm, quá mịn trong khi tay hắn quá thô ráp đầy tương phản, khiến cô không khỏi nhăn mặt khó chịu.

“Tiểu thư cắn tôi một cái, có phải nên trả lại không?”

Mật Nhuyễn trở nên hoảng loạn.

“Cái cổ này…”

Tu Nghiêu trượt tay từ má Mật Nhuyễn xuống chiếc cổ trắng ngần của cô, cười lạnh lẽo.

Mật Nhuyễn mở to mắt, cô sợ hắn sẽ thật sự bẻ cổ cô.

Tay hắn mở ra, quả nhiên chiếc cổ này nhỏ quá, một tay cũng đủ bóp nát.

Mặt Mật Nhuyễn không còn tia máu, cảm giác tay hắn phủ lên chiếc cổ của cô, chẳng cần làm gì cả cũng khiến cô thấy ngạt thở.

Tu Nghiêu cười càng đậm có ý siết tay cũng doạ Mật Nhuyễn kinh hãi giãy giụa như chú cá mắc cạn.

“Lão đại.”

Bên ngoài truyền đến tiếng gọi của Sẩm Triều.

Tu Nghiêu dời tầm mắt, hắn thu tay về, trong đêm càng làm đôi mắt hắn phát sáng dị thường.

“Xem ra hôm nay không đòi được rồi, hôm khác tôi sẽ đòi lại.”

Tu Nghiêu nói xong lại dừng chốc lát, như thế thì khá lỗ, hắn chưa từng làm ăn lỗ vốn, hắn luôn làm ăn lấy lời.

Vì vậy hắn lại cúi đầu cắn mạnh lên cổ Mật Nhuyễn khiến cô đau đến há miệng thở gấp.

Trên chiếc cổ trắng ngần in hằn vết răng sâu hoắm.

Lúc Mật Nhuyễn tỉnh táo vì cơn đau thì Tu Nghiêu cũng đã đứng dậy.

Hắn vẫn như một vị thần linh nhìn cô chẳng chút thương xót, khoé môi nhếch nhẹ u lãnh sảng khoái sải chân rời khỏi phòng cô bằng cửa chính.

Tiếng cửa đóng, tim Mật Nhuyễn thịch một cái, cảm giác không thở nổi mới dần buông lỏng, nước mắt đã sớm nóng hổi hai bên má.

Bên ngoài Sẩm Thương nói nhỏ gì đó vào tai Tu Nghiêu chỉ thấy hắn nhướn nhẹ mày.

Sau đó liếc nhìn người hầu đã bị đánh ngất thì cười nhạt.