Ánh trăng lạnh như dải lụa bạc, lặng lẽ phủ xuống mái ngói xanh sẫm của biệt phủ Đại Tướng.
Đêm yên tĩnh, trời không gió, ánh trăng bị mây che lấp, Mật Nhuyễn không ngủ được.
Từ khoảnh khắc nhìn thấy người đàn ông ấy bước vào cổng chính, trong lòng cô như có một tảng đá vô hình đè nặng. Rõ ràng chỉ là thoáng gặp qua, thế nhưng đôi mắt trầm tĩnh như vực sâu không đáy kia cứ lặp lại mãi trong tâm trí.
Cô không biết hắn là ai nhưng cảm giác bất an hắn mang đến như một cơn gió lạnh từ phương Bắc ùa vào một buổi sớm đầu hè khiến cô không thể không lo lắng.
Mật Nhuyễn rời giường, cô khoác thêm một chiếc áo lụa mỏng, lặng lẽ đẩy cửa bước ra ngoài.
Không khí về đêm mang theo hương hoa nhài phảng phất trong gió, mùi hương dịu dàng ấy dường như chẳng xoa dịu được tâm trạng đang rối bời của cô.
Cô dừng lại trước cụm hoa nhài đang nở trắng dưới trăng, những cánh hoa nhỏ ngập trong ánh bạc, trong veo như tuyết rơi giữa mùa hạ.
Mật Nhuyễn đưa tay vuốt nhẹ một cánh hoa, mùi hương dịu dàng len vào hơi thở.
Phía sau đột nhiên vang lên tiếng động, Mật Nhuyễn theo bản năng xoay người lại, ánh trăng phản chiếu khiến bóng dáng phía trước càng thêm mờ ảo.
Là người đàn ông lúc sáng, thế mà ba cô không chỉ tiếp đãi mà còn giữ lại qua đêm.
Cô chậm rãi nép mình sau thân cây nguyệt quế lớn, tán lá rung rinh dưới gió, ánh trăng xuyên qua rọi xuống nửa gương mặt lúc sáng lúc tối của người đàn ông vừa lạnh lùng, vừa nguy hiểm.
Bên cạnh hắn có thêm hai người đàn ông khác, bọn họ đang nói gì đó với hắn.
Mật Nhuyễn nín thở, không dám nhúc nhích chỉ dám len lén nhìn trộm.
Gió đêm lay động từng chiếc lá xào xạc, ánh sáng của vầng trăng chiếu xuống mặt đất, lúc này đã soi rõ hơn gương mặt lạnh lùng của người đàn ông kia.
Hắn đứng thẳng người, dáng người cao lớn nổi bật, hai tay đút túi quần, đầu hơi nghiêng lắng nghe hai người trước mặt báo cáo gì đó.
Hai người đàn ông kia cũng không hề đơn giản, từng động tác dứt khoát, ánh mắt cảnh giác cho thấy thân thủ không tầm thường.
Một người trong hai người họ nói, tuy nhỏ nhưng vừa đủ để Mật Nhuyễn bắt được vài từ: “Hắn không ra mặt nhưng người của hắn đã đến đây.”
Người còn lại thì thận trọng hơn nhiều: “Nếu để Đại Tướng biết chuyện, e là sẽ trở mặt ngay.”
Người đàn ông kia cười lạnh, giọng nói hắn trầm thấp đến đáng sợ, tựa như một loại rượu vang ủ lâu năm làm người ta say cũng đầy mê hoặc bởi vì nó rất trầm.
“Ông ta biết rồi chỉ là chưa muốn làm loạn cục diện. Giữ yên cho đến khi tôi lấy được thứ đó.”
Thứ đó?
Mật Nhuyễn khẽ nhíu mày, tay nắm chặt thân cây sau lưng, cô cố gắng giữ bình tĩnh nhưng tim đập ngày một nhanh.
Đột nhiên, người đàn ông như cảm nhận được gì đó, đột ngột quay đầu, ánh mắt xuyên qua tán cây rậm rạp, nhìn thẳng về phía nơi Mật Nhuyễn đang ẩn mình.
Cô như bị đông cứng, cây nguyệt quế chắn giữa hai người nhưng ánh mắt kia vẫn khiến cô lạnh sống lưng.
Im lặng kéo dài trong vài giây căng thẳng.
Lúc này Mật Nhuyễn chỉ nghe giọng nói lãnh đạm của người đàn ông ra lệnh: “Hai cậu lui đi.”
Tiếng bước chân vang lên đều đặn nhỏ dần, Mật Nhuyễn vẫn đứng yên không dám cử động sợ phát ra tiếng, hơi thở cô nhẹ đến mức chính cô cũng không nhận ra mình đang run rẩy, mồ hôi lạnh thấm ướt lòng bàn tay.
Cô nhẹ nghiêng đầu muốn quan sát tình hình nào ngờ chạm phải ánh mắt của hắn đang nhìn thẳng vào mình.
Lần này là một ánh nhìn trực diện, không che giấu, không ngụy trang.
Mật Nhuyễn giật mình vội trốn trở lại theo phản xạ, lưng tựa sát vào thân cây, lúc này tim cô đập mạnh đến mức cô có thể nghe thấy rõ bên tai.
“Ra đây.”
Giọng nói ấy lại vang lên, gần đến mức cô có thể cảm nhận được hơi thở trầm thấp của hắn.
Mật Nhuyễn hít sâu một hơi, tay siết chặt vạt áo mỏng chậm rãi bước ra từ sau thân cây.
Ánh trăng rọi lên gương mặt xinh đẹp của người con gái, phác họa đôi mắt sợ hãi của cô, gió đêm lướt qua mái tóc dài khiến cô càng thêm mong manh giữa khoảng sân rộng thênh thang ánh bạc.
Người đàn ông đứng cách cô chỉ vài bước, vẫn là dáng người cao lớn với áo sơ mi đen kết hợp với vest dài khiến khí chất thêm phần lạnh lùng, kiêu bạc như bóng đêm được dệt thành hình người như thể cả thế gian này chẳng ai lọt nổi vào mắt hắn.
Cô đứng trước hắn, mảnh mai, thuần khiết lại quá mềm yếu, đẹp đến không thật nhưng cũng yếu ớt đến mức khiến người ta không dám chạm vào.
“Nghe lén chuyện của người khác, rất dễ chết đó.”
Giọng hắn trầm thấp, rõ ràng là đang cố hạ giọng nhẹ nhàng nhưng lại mang theo một âm điệu không thể đoán được là dịu dàng hay cảnh báo.
Mật Nhuyễn vẫn đứng im, ánh mắt trong veo như mặt hồ mùa thu, phản chiếu vầng trăng bạc treo lơ lửng trên cao nhưng sâu bên trong đã run rẩy sợ hãi.
Hắn nhìn cô vài giây, vẻ trầm ngâm thoáng qua trong đôi mắt sắc như dao.
Cô gái trước mặt hắn, thoạt nhìn mong manh như sương khói, rõ ràng được bao bọc nuôi đến mềm yếu trong chiếc l*иg son do Mật Đắc Nguyên tạo ra.
Hắn hỏi, giọng thấp hơn: “Sợ sao?”
Mật Nhuyễn nghiêng đầu, đôi mi dài khẽ lay động như đang cân nhắc câu trả lời.