Chương 19: Cô đang cố quyến rũ tôi sao?

Ác quỷ luôn khao khát có được thiên thần.

Và khi ánh sáng cùng bóng tối giao nhau, có lẽ đã định sẵn kết quả.

Chúng ta vốn dĩ không nên gặp nhau.

~

Trong màn đêm dày đặc như mực, đôi mắt Tu Nghiêu đen không thấy đáy nhìn Mật Nhuyễn đang sợ hãi nhìn hắn.

Cô quá mong manh, tựa như hắn chỉ nhẹ tăng lực tay đang giữ cằm cô cũng đủ khiến cô đau đến chết.

Thiên thần nhỏ bé dù không có đôi cánh trắng muốt tinh khiết cũng đủ khiến ác ma như hắn thèm khát.

Mật Nhuyễn ngồi trên sàn lùi về sau, tay chân cô lạnh cóng lại tê cứng chẳng còn cảm giác, cô không sao thoát khỏi cái nhìn lạnh lẽo cùng độc ác của hắn.

Đôi môi cô tái nhợt, mấp máy, rõ ràng muốn kêu nhưng không thể bật ra lời chỉ a a vài tiếng nghe vô cùng đáng thương.

“Nhỏ tiếng nào, nếu để mọi người biết giờ này tôi đang ở trong phòng tiểu thư, cô nghĩ sẽ kinh động đến mức nào?”

Da đầu Mật Nhuyễn lặp tức căng như dây đàn, đương nhiên cô hiểu được ẩn ý sâu xa kia, đêm khuya không thể để bất kì người đàn ông nào ở trong phòng mình.

Đó là những gì Mật Nhuyễn được dạy.

Cô muốn thoát ra nhưng càng vùng vẫy thì hắn càng siết chặt thậm chí chẳng có ý nhún nhường.

“Chậc.”

Tu Nghiêu tặc lưỡi, ánh mắt nhìn đến chiếc điện thoại nằm trên giường còn đang vang lên từng tiếng ám muội.

Lúc này hắn đã buông tay ra đứng dậy, tuỳ tiện đi đến cầm chiếc điện thoại lên.

Ánh mắt lạnh như băng không chút gợn sóng, le lói tia chết chóc đáng sợ.

Những thứ nhàm chán này, thật sự tẻ nhạt.

“Mật Nhuyễn tiểu thư, tôi đã nói, tôi làm thầy rất giỏi, sao cô không thử nhờ tôi dạy cô?”

Ý vị trêu chọc của hắn rất rõ ràng nhưng Mật Nhuyễn đã sợ đến nước mắt cùng mồ hôi hoà lẫn, mái tóc rũ rượi xõa hai bên vai, cô giương đôi mắt phủ tầng nước dày nhìn hắn.

Tại sao người đàn ông này cứ liên tục xuất hiện nói những lời đáng sợ doạ cô?

Hắn ghét cô lắm sao?

Chỉ có ghét cô mới làm như thế.

Mật Nhuyễn non nớt không hiểu cô đã đắc tội gì người đàn ông này và tại sao ba cô lại để hắn ở lại đây.

Từ khi hắn xuất hiện, cô cảm thấy như đang ở vực sâu địa ngục.

Cô cố gắng bò dậy nhưng chân tê đến chẳng đứng nổi, nước mắt chảy dài hai bên gò má vốn hồng hào e thẹn của thiếu nữ.

Dưới cái này lạnh lùng của Tu Nghiêu, hắn chỉ dửng dưng nhìn Mật Nhuyễn với dáng vẻ thảm thương chẳng hề lay động.

Có lẽ cô không biết, chiếc váy ngủ mỏng manh đã chẳng đủ che chắn đi cơ thể mảnh mai của bản thân.

Làn da trắng như bạch ngọc, xương quai xanh xinh xắn quyến rũ, đôi gò bồng thoắt ẩn thoắt hiện dưới lớp càng khiến đáy mắt hắn nóng lên.

Mật Nhuyễn không biết bản thân đang có dáng vẻ mị hoặc thế nào.

“Mật Nhuyễn tiểu thư, cô đang cố quyến rũ tôi sao? Vô ích thôi, tôi không hứng thú…”

Mật Nhuyễn ngờ nghệch nhìn hắn, vì chuyển động của bản thân mà một bên dây áo đã trượt xuống vai lộ ra nửa bầu ngực căng đầy khẽ nhô lên.

“Đặc biệt là kẻ câm.”

Tu Nghiêu rất giỏi kiểm soát, biết bao kẻ thù, điệp viên, sát thủ là phụ nữ dùng đủ loại quyến rũ mê hoặc hắn để ám sát hắn, hắn đã quá quen.

Hắn nhìn dáng vẻ uỷ mị trước mặt, trong lòng cuồn cuộn cảm giác tàn phá, hắn ghét những thứ trong sáng, ngay từ đầu hắn đã muốn vấy bẩn cô bởi vì cô quá thuần khiết.

Mật Nhuyễn bò dậy trong lòng lạnh lẽo, hắn lại vũ nhục cô, dùng lời nói nhục mạ cô.

Lần này cô đã đứng lên được, cô theo bản năng của một con thỏ trắng nhút nhát lùi về sau muốn cách xa Tu Nghiêu.

Cô nghĩ cô sẽ chạy ra cửa, khi đó người làm đứng canh bên ngoài sẽ nghe tiếng động giúp cô.

Tu Nghiêu nhìn Mật Nhuyễn lùi từng bước, hắn không chút lo sợ còn thản nhiên hơn, chậm rãi ngồi xuống giường của cô nhả từng chữ.

“Bên ngoài là Sẩm Thương và Sẩm Triều, không có người theo cùng tiểu thư đâu.”

Mặt Mật Nhuyễn tái mét, cô quay đầu mang theo hi vọng hắn gạt cô, khi tay cô cầm lấy nắm cửa, cô gần như cảm thấy tự do.

Nhưng rồi, cánh cửa vừa mở, nụ cười nhàn nhạt vừa hiện trên môi cô liền vụt tắt khi trước mặt cô là hai người đàn ông xa lạ.

Không phải, là hai người đi theo Tu Nghiêu.

Sẩm Thương cùng Sẩm Triều nhìn thấy Mật Nhuyễn thì có chút bất ngờ đến khi thấy Tu Nghiêu ngồi bên trong thờ ơ như kẻ săn mồi nhìn con mồi giãy giụa trước khi chết mới hiểu vấn đề.

“Mật Nhuyễn tiểu thư, cô nên trở về phòng.” Tu Nghiêu hờ hững ra lệnh

Mật Nhuyễn đã hoảng loạn đến tay chân run rẩy, rốt cục người đàn ông này có lai lịch thế nào mà hầu như kiểm soát được cả biệt phủ Đại tướng.

“Đừng để tôi bẻ gãy cổ tiểu thư.”

Thanh âm trầm thấp đầy đáng sợ, Mật Nhuyễn tưởng như hắn thật sự sẽ bẻ cổ cô ngay lập tức.

Cô tức khắc như đứa trẻ ngoan mà đóng sầm cửa lại.

Tu Nghiêu rõ ràng rất hài lòng.