Nhờ Lam Khiết, Mật Nhuyễn mới dần không nghĩ về nụ hôn với Tu Nghiêu nữa, Lam Khiết bảo cô cứ xem như chó cắn, quả thật cô cũng thấy thế chỉ là con chó này hẳn là chó hoang đói khát bởi vì nó rất thô bạo.
Mật Nhuyễn không xài điện thoại, bởi vì Mật Đắc Nguyên sợ cô sẽ xem lung tung.
Hôm nay trước khi về, Lam Khiết đã đưa cho cô điện thoại của cô ấy, bảo cô về đêm khi ở một mình hãy vào thư viện ảnh xem những video mà cô ấy đã lưu trong đó.
Mật Nhuyễn ngây thơ không biết gì cả chỉ ngoan ngoãn nghe lời.
Người làm sau khi dọn phòng thì lui ra ngoài để Mật Nhuyễn nghỉ ngơi.
Cô ngồi trên giường cầm điện thoại của Lam Khiết, nhớ tới những hướng dẫn của cô ấy thì làm theo.
Trước tiên mở khoá sau đó vào thư mục tên thư viện ảnh.
Có hơn mười video.
Mật Nhuyễn bấm vào một cái xem sau đó bị hình ảnh và âm thanh bên trong dọa cho chết khϊếp.
Từng tiếng rêи ɾỉ của người con gái cùng hành động của hai người bên trong.
Mật Nhuyễn sợ tới mức làm rơi điện thoại xuống, luống cuống nhặt lại muốn tắt nhưng không biết cách làm.
Từng tiếng kêu đầy thoả mãn cứ vang bên tai cô thậm chí ngày càng lớn, trong video cơ thể của người đàn ông và cô gái gắn chặt nhau.
Đây, đây là làʍ t̠ìиɦ mà Lam Khiết nói sao?
Người nam sẽ… làm người nữ?
Mật Nhuyễn chỉ thấy mặt nóng ran, cô cuống quýt tìm cách tắt máy nhưng càng làm càng rối, âm thanh cũng càng lớn.
Thậm chí cô còn thấy cô gái kia rõ ràng đang khóc nhưng vẻ mặt lại không có chút đau khổ mà thay vào đó là sự sung sướиɠ.
Lam Khiết nói, mới đầu sẽ đau về sau sẽ thích… là thế này sao?
A, thật sự đáng sợ.
Lạch cạch.
Tiếng động làm Mật Nhuyễn cả kinh, gió đêm đột ngột lùa vào lạnh toát làm mái tóc dài của cô phất phơ bởi vì cửa sổ ban công bị ai đó mở toang.
Lúc Mật Nhuyễn nhận thức thì mọi thứ đã muộn, nơi ban công vốn chẳng có ai kia xuất hiện bóng người.
Dáng người cao lớn, gương mặt ngược sáng mà bị bóng tối che khuất chẳng rõ biểu cảm nhưng đôi mắt sâu hoắc kia lạnh lẽo như băng sương chẳng có độ ấm đang nhìn chằm chằm cô gần như muốn nuốt trọn cô.
Mật Nhuyễn vô thức co người, sợ đến vội leo xuống giường muốn chạy ra ngoài cầu cứu.
Là kẻ xấu sao?
Mật Nhuyễn không nghĩ ngợi được nhưng chân cô tê cứng vừa xuống giường chạy được hai bước đã vấp té trên sàn.
Tu Nghiêu hờ hững nhìn Mật Nhuyễn ngã trên sàn nhà lạnh lẽo cũng không thấy thương xót ngược lại khoé môi âm thầm nhếch lên.
Lúc này âm thanh trong điện thoại thu hút sự chú ý của hắn, trong ánh mắt hắn khẽ phát sáng lạ thường, lọt vào tia thích thú không che giấu.
Nụ cười tà mị giương cao, hắn chậm rãi tiến vào, gương mặt hoàn mỹ dần lộ ra ngoài ánh sáng.
Mật Nhuyễn nhìn rõ gương mặt kia thì kinh hoàng, cô bò lùi về sau tránh đi người đàn ông trước mặt nhưng hắn càng thêm lấn tới.
Mật Nhuyễn như chú thỏ trắng mềm nhỏ đã bị dồn vào đường cùng đang khϊếp sợ muốn bỏ chạy.
“Mật Nhuyễn tiểu thư, cô ở đây, coi phim người lớn?” Tu Nghiêu nói xong mang theo tia cười cợt như châm biếm
Đó là cái gì?
Mật Nhuyễn không hiểu.
Môi cô run run, tay cũng không nhấc nổi, cô còn nhớ dáng vẻ lãnh đạm của hắn sau khi hôn cô xong, hắn chẳng thèm nói một câu, lạnh lùng rời đi để lại cô bộ dạng nhếch nhác đáng thương.
“Chậc, cô nóng lòng muốn nằm dưới thân Thẩm thiếu tướng thế sao? Vì hắn mà nghiên cứu mấy cái này?”
Tu Nghiêu thầm tặc lưỡi, hắn ngồi xổm xuống trước mặt Mật Nhuyễn, vươn tay giữ cằm cô.
Ánh mắt sâu thẳm hút cô vào bên trong chẳng có lối thoát, mặt Mật Nhuyễn càng ngày càng trắng, cô lắc đầu trong vô thức nước mắt đã chảy ra.
“Mật Nhuyễn tiểu thư, thay vì xem, sao cô không thử thực hành, cô cũng hôn tôi rồi, chuyện này tôi cũng không ngại giúp cô.”
Mặc dù Mật Nhuyễn không hiểu Tu Nghiêu nói vậy là có ý gì nhưng cô biết chắc chắn không phải ý tốt.
Cô lắc đầu nguầy nguậy, khổ sở muốn tránh đi nhưng cằm bị hắn giữ chặt chẳng thể né tránh.
Ánh mắt Tu Nghiêu nhìn đến đôi môi của Mật Nhuyễn, vẫn còn vết rách bên trên do hắn để lại.
“Tiếc thật, hôm qua tôi hơi thô bạo làm rách môi tiểu thư rồi, lần sau tôi đền bù nhé.”
Tu Nghiêu dừng lại, vươn ngón cái miết lấy chỗ vết thương trên môi dưới của Mật Nhuyễn, sau đó lại quỷ dị nhả ra vài chữ.
“Biết đâu lần sau, tôi làm rách không phải môi cô mà là thứ khác.”
Bóng tối tràn vào như ma quỷ đang đến gần nuốt chửng linh hồn thuần khiết mong manh của Mật Nhuyễn.
Nước mắt trong đêm càng thêm lấp lánh rơi từng giọt xuống sàn nhà, dưới cái nhìn độc chiếm hoàn toàn khát máu của Tu Nghiêu, Mật Nhuyễn có cảm giác bản thân đang bị giam cầm trong một chiếc l*иg sắt tăm tối, nơi mà không có ánh sáng tốt đẹp mà từ nhỏ cô được bao bọc bên trong.
Tu Nghiêu cười nửa miệng, thật mong chờ khi ánh sáng và bóng tối trở nên hòa lẫn vào nhau, sẽ là cái nào nuốt chửng cái nào?
Tu Nghiêu càng nghĩ càng cười trầm thấp trong khi Mật Nhuyễn đã sợ đến mặt tái mét không còn huyết sắc.
Người đàn ông này, sẽ bẻ gãy cổ cô rồi gϊếŧ cô sao?