Thẩm Ức Triền khẽ đẩy cửa phòng Mật Nhuyễn chỉ hé đủ để thấy bóng lưng cô nằm yên trên giường.
Ánh sáng hắt qua rèm, phản chiếu tấm lưng nhỏ bé, hắn khẽ cười chẳng rõ vì điều gì rồi khép cửa lại, quay sang dặn dò người hầu đang đứng chờ bên ngoài.
“Khi nào tiểu thư thức dậy hãy chuẩn bị bánh ngọt cho cô ấy.”
“Vâng thiếu tướng.” Người làm cung kính đáp lời
Nhưng Thẩm Ức Triền không biết, Mật Nhuyễn nằm trên giường cuộn mình trong chăn thành một cục nhỏ.
Nước mắt thấm ướt gối, ướt cả khuôn mặt xinh đẹp khiến biết bao người ngẩn ngơ.
Tay chân cô vẫn còn run rẩy vì nỗi hoảng loạn chưa kịp nguôi.
Cô không muốn hôn người đàn ông đó, cô cảm thấy cơ thể không còn của chính mình nữa.
Cảm giác bị cưỡng ép, bị chiếm giữ khiến cô thấy bản thân đã bị vấy bẩn, cảm giác nhơ nhuốc cắm rễ sâu trong tâm hồn.
Có phải cô đã hoàn toàn không xứng đáng với Thẩm Ức Triền nữa rồi đúng không?
Càng nghĩ Mật Nhuyễn càng xót xa bản thân, cô ôm chặt cơ thể tựa như tự an ủi dỗ dành chính mình.
Cái gì cô cũng chưa từng nếm trải, trước nay mọi thứ đều quá ngọt ngào, quá tươi sáng cho đến khi người đàn ông đó dạy cô hiểu thiên đường dù đẹp đến đâu vẫn luôn có thứ đối nghịch và hắn là ác ma không có trái tim.
Nước mắt Mật Nhuyễn lăn dài, chầm chậm rơi ra im lặng như lòng biển trong đêm tối.
~
Buổi sáng hôm sau, khi mặt trời chỉ vừa ló dạng, Mật Nhuyễn bừng tỉnh giấc khỏi cơn ác mộng.
Mùi long đản hương.
Nó vẫn còn vương vấn trong phòng cô.
Thật khó chịu.
Mật Nhuyễn dường như vẫn cảm nhận được sự tồn tại của Tu Nghiêu trong căn phòng của mình, ám ảnh đến giấc mơ của cô.
Ánh mắt đen sâu không đáy, lạnh lùng đến tàn khốc.
Giọng nói thâm trầm sởn tóc gáy, nghe qua như ma quỷ mê hoặc lòng người sa đoạ.
Mật Nhuyễn lắc đầu, cô không muốn nghĩ đến nhưng càng cố ngăn bản thân lại càng nhớ về từng khoảnh khắc ngạt thở kia.
Mật Nhuyễn bảo người làm dọn dẹp phòng cô, thay ga giường mới, xịt phòng cùng khử mùi.
Lúc này người làm đứng chải tóc cho Mật Nhuyễn, nhìn thấy cánh môi bị sưng và trầy của cô thì hốt hoảng kêu lên.
“Tiểu thư, môi người làm sao thế? Để tôi đi lấy thuốc bôi giảm sưng.”
Mật Nhuyễn ngăn cô ấy lại, cô dùng thủ ngữ giao tiếp: “Tôi không sao đâu, chỉ là vô tình cắn trúng môi.”
Người làm nghe thế thì bán tính bán nghi, tiếp tục chải tóc cho Mật Nhuyễn.
Tóc Mật Nhuyễn tự nhiên óng ả mềm mại như tơ, mỗi khi xoã ra tựa như thác nước đen rũ xuống sóng sánh.
“Tiểu thư, hôm nay trời nắng nóng, hay tôi thắt bím sau đó búi kẹp nơ cho tiểu thư nhé?”
Mật Nhuyễn gật đầu để cô ấy giúp mình sửa soạn.
Mật Nhuyễn mặc một chiếc váy màu hồng nhạt, trên tóc thắt bím búi phía sau được gắn chiếc nơ to màu hồng, vài sợi tóc mái lất phất rủ trước trán.
Nàng thơ bước ra từ cánh rừng xanh, nàng công chúa trong chuyện cổ tích hay là thiên thần trên trời cao.
Tất cả đều không đủ diễn tả nét đẹp nghiêng nước nghiêng thành của Mật Nhuyễn.
Mật Nhuyễn đến thăm Mật Đắc Nguyên trước, bác sĩ bảo rằng ông ấy vẫn còn hôn mê chưa tỉnh, cô lại càng lo lắng.
Sau đó Mật Nhuyễn trở về phòng của mình, hoàn toàn không bước ra ngoài cả ngày.
Hàn Tĩnh cảm thấy rất lạ, trước nay Mật Nhuyễn thường ra sân vườn ngồi xem hoa ngắm cảnh và chơi cùng Tiểu Hồng Tử, thế mà hôm nay lại ở yên trong phòng.
Ngay cả khi Thẩm Ức Triền muốn gặp Mật Nhuyễn, cô cũng từ chối.
Trong lòng Thẩm Ức Triền lẫn Hàn Tĩnh đều lo lắng, nghĩ rằng cô còn buồn chuyện Mật Đắc Nguyên mới nhốt mình trong phòng.
Nhưng Mật Nhuyễn là vì sợ bọn họ thấy môi cô bị sưng mà nghi ngờ, huống chi cô không có dũng khí nhìn mặt Thẩm Ức Triền.
Buổi chiều, Mật Nhuyễn đang ngồi thẫn thờ bên ô cửa sổ nhìn ra ngoài thì bên tai vang lên tiếng nói.
“Tiểu thư, cô Lam Khiết đến rồi.” Người làm đi vào nói
Mật Nhuyễn nghe thế ánh mắt sáng lên khẽ động, cô nhìn ra cửa.
“Nhuyễn Nhuyễn.”
Tiếng gọi của Lam Khiết làm Mật Nhuyễn giật mình, cô nhẹ quay đầu nhìn cô ấy, cô giáo tư vấn tâm sinh lý cho cô, còn rất trẻ với dáng vẻ tự tin, xinh đẹp tràn đầy sức sống.
“Hôm nay chị có mang bánh đến cho em này.”
Nếu Mật Nhuyễn khép mình như đoá hoa e thẹn thì Lam Khiết là đoá hồng kiêu sa không ngại khoe sắc.
Mật Nhuyễn rất thích Lam Khiết, cả hai cách nhau chỉ có năm tuổi nên nói chuyện rất hợp, cô ấy còn là bác sĩ tâm lý cho cô nên lại càng thân thiết.
“Việc của ba em, chị rất tiếc, Nhuyễn Nhuyễn đừng quá nghĩ nhiều nhé.”
Lam Khiết ngồi xuống cạnh Mật Nhuyễn, mở hộp bánh ra, bên trong là bánh tiramisu vị chocolate thơm ngon.
“Nhuyễn Nhuyễn của chị hôm nay muốn hỏi về gì nào?”
Mật Nhuyễn quá trong sáng, quá ngây thơ, cũng quá đơn thuần.
Nói thật thì Mật Nhuyễn như tờ giấy trắng, tuỳ ý vẽ lên cô rất dễ.
Mật Nhuyễn ngập ngừng vài giây, do dự mãi mới có can đảm hỏi, cô giơ tay bắt đầu dùng thủ ngữ.
“Chị từng hôn ai chưa?”
Lam Khiết sửng sốt mất vài giây sau đó cười nhẹ nói: “Ừm rồi, chị đã hôn một người, không biết có gọi là hôn không nhưng môi đã chạm môi.”
Tay Mật Nhuyễn vò vạt váy, chốc lát cô lại giơ tay hỏi: “Nếu đó là người chị ghét thì sao?”
Lam Khiết với giác quan nhạy bén dường như ngộ ra vấn đề, cô ấy hỏi: “Nhuyễn Nhuyễn, thật ra hôn môi cũng không phải vấn đề lớn, nếu không phải em tự nguyện thì đó là ép em, em có thể xem như bị chó cắn, quên chúng đi, quan trọng là đừng để ai chạm vào cơ thể em, đặc biệt là nơi bí mật của bản thân.”
Mật Nhuyễn thoáng ngây ra, cô chớp nhẹ mắt, tò mò hỏi: “Có phải chỉ có chồng mới có thể chạm vào không chị?”
“Ừm, Nhuyễn Nhuyễn, em có muốn tìm hiểu một chút không? Chị có thể nói cho em hiểu để sau này không bỡ ngỡ, dù sao nghe nói ba em cũng đang lên kế hoạch cho em và Thẩm thiếu tướng kết hôn đúng không?”
Mặt Mật Nhuyễn nhanh chóng chuyển đỏ, được Lam Khiết nói mà buông lỏng tâm trạng, cô khẽ gật đầu.
Lam Khiết chỉ thấy cô gái nhỏ này quá ngây thơ, cái gì cũng không biết, có thể trách một phần do Mật Đắc Nguyên quá bảo vệ cô đến mức cô như đứa trẻ nghĩ về thế giới này quá đơn thuần tốt đẹp.