Ánh mắt Tu Nghiêu bỗng tối sầm, nhìn Mật Nhuyễn giống như phù dung dưới mưa nở rộ thì động yết hầu.
Dáng vẻ yếu đuối muốn trốn chạy nhưng không có sức, hoàn toàn chỉ có thể uỷ mị rơi lệ cam chịu càng làm hắn muốn tàn nhẫn giẫm đạp cô.
Tu Nghiêu không nghĩ hắn là người tốt, nhanh chóng trở mình lật người lại, đem Mật Nhuyễn đè xuống dưới thân.
Mật Nhuyễn hoảng loạn khi bị giam dưới người Tu Nghiêu, hơi thở hắn cứ phả vào mặt cô đầy nguy hiểm và chiếm hữu, thậm chí hiện tại sự tồn tại của hắn quá lớn, bủa vây lấy cô khiến cô sợ hãi như chú chim bị nhốt trong l*иg.
“Tiểu thư, có ai dạy cô, đừng dùng vẻ mặt này nhìn người đàn ông nào chưa?”
Mật Nhuyễn vươn hai tay nhỏ muốn đẩy hắn ra nhưng sức cô yếu ớt, cơ bản không đẩy được, cô suy sụp, nước mắt vốn kiềm chế lặp tức rơi ra từng giọt.
Tu Nghiêu tặc lưỡi, người con gái dưới thân đẹp đến mức khiến hắn phải thảng thốt, là nét đẹp của một thiên thần lại như không có thật trên đời.
Một ác ma như hắn thích nhất bẻ cánh thiên thần, kéo thiên thần đó xuống vũng lầy tội lỗi.
“Mật Nhuyễn tiểu thư.”
Mật Nhuyễn muốn kêu cứu nhưng ú ớ không phát ra tiếng, chật vật đáng thương, tại sao người làm không ai ở đây lúc này, sau đó cô chợt nhận ra, có lẽ người đàn ông này đã sắp xếp hết.
Trong lúc Mật Nhuyễn còn đang tìm cách thoát thân đầy bất lực, Tu Nghiêu đã nhìn chằm chằm Mật Nhuyễn bằng đôi mắt nóng rực như ngọn lửa đầy nguy hiểm.
Vệt sáng chợt xuyên qua tấm rèm mỏng phất phơ, xuyên vào trong căn phòng cùng làn gió nhẹ mang theo hương hoa nhài thơm ngát.
Mật Nhuyễn kinh ngạc đến hai mắt mở to, trong đáy mắt đen tuyền của cô là đôi đồng tử đen thẳm lạnh lẽo của Tu Nghiêu.
Mật Nhuyễn cái gì cũng không hiểu, đây, đây là cái gì?
Đôi môi của cô đang bị đôi môi lạnh băng của Tu Nghiêu chiếm đóng.
Trong lòng Mật Nhuyễn bốc lên cảm xúc xa lạ, cô hoàn toàn không hiểu rốt cục đó là chuyện gì.
Chỉ là khi chiếc lưỡi thô bạo của người đàn ông mạnh mẽ tách hàm răng trắng đều của cô ra len lỏi chui vào trong khoang miệng, kiếm lấy đầu lưỡi ngọt ngào của cô quấn lấy, Mật Nhuyễn mới có phản ứng.
Đây là hôn.
Là hôn môi mà cô giáo dạy tâm sinh lý nói với cô nhưng cô ấy nói hôn môi chỉ có người yêu mới làm với nhau.
Tu Nghiêu không phải người yêu cô.
Mật Nhuyễn nổi lên cơn đau xót sợ hãi, cô cố gắng vùng vẫy nhưng càng phản kháng, Tu Nghiêu càng thô bạo giữ chặt cô.
Eo nhỏ của cô chỉ một tay hắn đã ôm trọn, tay kia hắn không chút nhượng bộ bóp lấy cằm cô ép cô há miệng.
Vừa ngọt vừa mềm.
Đó là những gì Tu Nghiêu cảm nhận được.
Tu Nghiêu càng thêm hôn sâu lại càng mãnh liệt, hắn mυ"ŧ lấy lưỡi cô, không cho cô cơ hội trốn thoát, nụ hôn kéo dài triền miên.
Mật Nhuyễn có cảm giác không thở nổi, tay cô vô lực chống ở ngực hắn, nước mắt lăn dài thấm lên má Tu Nghiêu nhưng hắn không động lòng trắc ẩn.
Hắn ra sức hôn cô, hôn đến đầu óc cô choáng váng, cái miệng nhỏ bị hắn cắn nuốt mạnh mẽ từng đợt chẳng có chút dịu dàng, tựa như một con thú đói khát đói bụng khi được ăn con mồi mình đợi đã lâu.
Chiếc lưỡi của hắn ra sức khuấy động bên trong khoang miệng cô, hút hết mật ngọt của thiếu nữ trong sáng mới lớn.
Mùi vị thật sự thuần khiết.
Thật sự quá hấp dẫn những ác ma như hắn.
Tu Nghiêu đè Mật Nhuyễn bên dưới người, giam cầm cô trên giường, không cho cô có cơ hội từ chối cũng không cần sự đồng ý của cô.
Ngang tàn và chẳng có lương tâm.
Môi lưỡi quấn quýt không rời thắp lên ngọn lửa nóng bỏng kỳ lạ trong người cả hai.
Mật Nhuyễn cam chịu nụ hôn cuồng dã của Tu Nghiêu, ngày càng khóc nhiều hơn, trước mắt cô, gương mặt Tu Nghiêu nhoè đi vì nước, cô há miệng cố gắng hít thở cùng với nỗi sợ vô hình bao lấy cô.
Cảm giác tội lỗi kỳ lạ làm cô thêm đau đớn, rõ ràng người nên hôn cô là Thẩm Ức Triền.
Cô không muốn hôn Tu Nghiêu chút nào.
Đau xót, thật sự rất đau xót.
Cho đến khi bên ngoài truyền đến giọng nói của Sẩm Thương: “Tu Tổng, Thẩm thiếu tướng đến.”
Ánh mắt Tu Nghiêu khẽ phát sáng khi thấy Mật Nhuyễn có phản ứng mạnh, quả nhiên cô lặp tức giãy dụa muốn thoát.
Hắn hừ nhạt, ác ý cắn lên môi cô, thậm chí còn cắn rất mạnh đến bật máu tươi.
Mật Nhuyễn a một tiếng, cổ họng nghẹn đắng vì nước mắt và máu cũng vì tủi nhục khi cô bị người đàn ông cô ghét hôn, cô đưa đôi mắt uất ức nhìn hắn.
Tu Nghiêu liếʍ liếʍ môi Mật Nhuyễn, liếʍ sạch máu trên môi cô lại đưa lưỡi quấn lấy lưỡi cô thêm một lần rồi mới cam lòng rút lui.
Mật Nhuyễn nằm trên giường, bởi vì giằng co mà chiếc váy xộc xệch, mái tóc dài rũ rượi lộn xộn trải trên giường, đôi mắt ngập nước, cánh môi còn sưng tấy đỏ cả lên có một vết rách đang rỉ máu.
Thật sự đáng thương.
Nhưng dù vậy, cô vẫn xinh đẹp đến mức làm lòng người ngứa ngáy muốn tàn phá nhiều hơn.
Tu Nghiêu đã đứng bên dưới giường nhìn Mật Nhuyễn giờ phút này như đoá hoa bi thương bị vùi dập thì nhướn nhẹ mày tặc lưỡi.
Giống như không thấy sai trái, ánh mắt khôi phục sự lạnh lùng vốn có, hắn chỉ chỉnh lại bộ vest trên người sau đó bình thản bước ra ngoài.
Mật Nhuyễn nằm thất thần trên giường lớn, nước mắt thi nhau chảy, trong lòng đau quặn khó thở, tựa như bị bóp nghẹt cơ thể, tiếng khóc nghẹn ngào không cách nào phát ra được.
Lúc Tu Nghiêu ra cửa, hắn chỉ lạnh nhạt ra lệnh cho Sẩm Triều: “Giữ chân Thẩm Ức Triền thêm một lát.”
Dáng vẻ đó, không nên cho ai thấy, chỉ nên mỗi hắn được nhìn thấy vẻ uỷ mị mê người kia.