Việc Đại tướng Mật Đắc Nguyên bị thương là một tin tức chấn động cũng làm cho thành phố X một phe náo loạn.
Bởi vì các thế lực ngầm đang ngấm ngầm chống phá phía cảnh sát và quân đội, nay Đại Tướng lại bị trúng đạn, ngoài lo lắng còn đem theo sự bất an.
Họ lo về an nguy của bản thân, nghi ngờ liệu rằng phía nhà nước có xử lý ổn không.
Vì việc này, nhà nước phải liên tục ban bố lệnh trấn an người dân.
Mật Đắc Nguyên còn hôn mê, bên phía cảnh sát và quân đội cũng cử người đến biệt phủ thăm ông.
Thẩm Ức Triền ban đầu có ý từ chối thay nhưng quân lệnh khó cãi huống chi xuất phát từ lòng tốt, không thể khước từ.
Hắn ta chỉ đành cho người báo tin cho Hàn Tĩnh, sắp xếp mọi thứ ở biệt phủ còn phải bảo vệ tốt Mật Nhuyễn.
Ngày hôm nay, biệt phủ Đại Tướng rất đông, có ba chiếc xe quân đội chạy vào sân.
Mật Nhuyễn rất ngại người lạ, cô luôn ở trong biệt phủ không tiếp xúc với ai ngoài Mật Đắc Nguyên, Thẩm Ức Triền, Hàn Tĩnh và người làm.
Gần đây có thêm Tu Nghiêu, cho nên cô rất nhút nhát, ở yên trong khu phía tây không ra khỏi phòng.
Cô lén nhìn qua ô cửa sổ, thấy trong sân có hơn mười lăm người từ ba chiếc xe bước ra, quân phục chỉnh tề trang nghiêm.
Thẩm Ức Triền nhận trách nhiệm chào đón, giống như chủ nhân thay cho Mật Đắc Nguyên.
Mật Nhuyễn không nhìn nữa, cô trở về bàn ngồi nhìn Tiểu Hồng Tử trong l*иg chim, hôm nay tinh thần nó đã tốt hơn, lông quanh cổ cũng mọc đôi chút.
Mật Nhuyễn khẽ mỉm cười, mong rằng mọi thứ đều tốt đẹp.
Lúc này bên tai Mật Nhuyễn có tiếng bước chân, cô còn nghĩ là người làm cho nên không chú ý.
Cho đến khi mùi long đản hương vừa quen thuộc vừa xa lạ vờn quanh mũi, Mật Nhuyễn nhận thức gì đó, cô bất ngờ ngẩng nhìn, đáy mắt tức khắc co rút.
Tu Nghiêu đảo mắt nhìn quanh phòng Mật Nhuyễn, không phải lần đầu hắn vào đây, lần trước đã vào để nhổ lông con chim này.
Mật Nhuyễn đứng bật dậy, có trời mới biết cô sợ đến mức nào, đây là lần đầu có người đàn ông lạ vào phòng riêng tư của cô.
Cô muốn chạy ra ngoài nhưng Tu Nghiêu đã chặn lại: “Tiểu thư, không cần sợ, tôi chỉ đang cần tiểu thư giúp đỡ.”
Mật Nhuyễn mặt vừa trắng vừa đỏ, lắc đầu chỉ tay ra cửa ý bảo hắn đi ra ngoài.
Tu Nghiêu cười lạnh, vô cảm như chẳng hiểu: “Nói chuyện thì tôi mới hiểu. Tiểu thư, không muốn giúp tôi sao?”
Không ai muốn người ta giúp mà nói chuyện đùa cợt người khác như hắn.
Mật Nhuyễn mím môi, nhìn hắn trân trân.
Tu Nghiêu tự nhiên đi một vòng trong phòng Mật Nhuyễn, hắn nói: “Tôi cũng cần trốn như tiểu thư, tôi mà ra ngoài, đám người đó sẽ gϊếŧ tôi, tiểu thư, cô cho tôi ẩn náu ở đây một lát được chứ?”
Mật Nhuyễn sửng người, nghiêng đầu khó hiểu nhìn Tu Nghiêu.
Tu Nghiêu hiểu cô đang muốn hỏi tại sao, hắn tiếp lời: “Tôi là kẻ xấu đó. Trước đây gϊếŧ người nên đó là lí do ba cô không thích tôi, vì vậy nếu mấy người ngoài kia thấy tôi, tôi sẽ bị họ gϊếŧ.”
Mật Nhuyễn trợn mắt, rõ ràng sợ hãi đến không dám tin do bị doạ.
Gϊếŧ người?
Nhìn vẻ mặt khϊếp đảm của cô, hắn càng cao hứng trêu chọc: “Tôi có sở thích bẻ cổ người khác, nhất là ai có cái cổ vừa trắng vừa mềm.”
Mật Nhuyễn lập tức lùi về sau, tay ôm chặt chiếc l*иg chim trong tay, run run nhìn Tu Nghiêu.
Mà hắn vẫn nét mặt điềm tĩnh, không giống đang đùa thậm chí lời nói vốn lạnh lùng càng thêm lãnh đạm.
Cô bị doạ đến mặt tái mét, rõ ràng sợ đến mức suýt đứng không vững.
Tu Nghiêu bật cười lạnh lẽo, thích thú nhìn con thỏ trắng mềm mại đang run rẩy co rúm nhìn hắn chẳng có phản ứng càng làm bản tính hung bạo của hắn mạnh mẽ trỗi dậy.
“Tiểu thư, thế nên cho tôi ở đây đến khi những người kia về nhé.”
Thật ra Tu Nghiêu không cần trốn đám người kia nhưng hắn mệt mỏi phải xã giao giả tạo với bọn họ, mục đích của hắn ở đây là vì thứ khác, hắn không rảnh quản những chuyện nhỏ nhặt.
Trong biệt phủ này, nơi an toàn nhất là khu phía tây, khu biệt lập dành riêng cho Mật Nhuyễn.
Mật Nhuyễn hiểu rõ cô không cản được người đàn ông này, cô mím môi quay mặt đi như ngầm chấp nhận lời nhờ vả kia.
Tu Nghiêu nhếch môi, hắn càng thêm tự nhiên tham quan phòng của Mật Nhuyễn.
Cô muốn hắn đừng chạm vào gì hết nhưng cô không nói được càng không cản được, bất lực mà mắt đỏ hoe nhìn hắn cứ liên tục cầm đồ của mình lên xem.
Cho đến khi Mật Nhuyễn thấy Tu Nghiêu ngồi lên giường của cô, cô tròn mắt, không được, giường đó không thể cho người đàn ông nào ngồi lên.
Cô giáo dạy tâm sinh lý của Mật Nhuyễn đã dạy cô, nam nữ phải rạch ròi quan hệ, trừ chồng ra không thể để ai tự tiện nằm lên giường mình.
Cô để Tiểu Hồng Tử lên bàn, vội chạy tới chỗ giường, không chút do dự nắm lấy cánh tay Tu Nghiêu.
Tu Nghiêu cúi đầu nhìn bàn tay nhỏ của Mật Nhuyễn nắm tay mình, mềm quá.
Cô có chút giận dữ, ánh mắt hằn hộc lại vô cùng đáng yêu, trông không hề giống phẫn nộ mà như phụng phịu.
Hắn hiểu, cô không cho hắn ngồi lên giường.
Nhưng Tu Nghiêu là ma quỷ sống lại từ địa ngục quay về, hắn nghiêng đầu, nhoẻn môi cười sau đó kéo mạnh tay làm Mật Nhuyễn không chút phòng bị mà ngã nhào về trước.
Trong một giây chớp nhoáng còn nhanh hơn cái chớp mắt.
Cả người Mật Nhuyễn hoàn toàn ngã lên người Tu Nghiêu, cả hai vì thế nằm trên chiếc giường lớn trải tấm ga màu hồng nhạt của cô.
Mặt Mật Nhuyễn áp lên l*иg ngực của Tu Nghiêu, cô còn nghe tiếng tim đập của hắn.
Mật Nhuyễn phản ứng nhanh muốn đứng lên nhưng Tu Nghiêu đã thành công ôm lấy eo cô giữ lại để cô vẫn nằm trên người hắn.
Đối với cô gái trong vỏ bọc như cô, điều này giống như một chuyện quá khủng khϊếp, trừ Thẩm Ức Triền, cô chưa từng quá gần gũi với người đàn ông nào, ngay cả Hàn Tĩnh cũng luôn có khoảng cách nhất định.
Trong lòng Mật Nhuyễn vô cùng hoảng, cố gắng hết sức để thoát khỏi bàn tay giam giữ mình, cô cựa quậy muốn thoát.
“Tiểu thư, tối qua thì nhào vào lòng tôi, hôm nay chủ động lên giường ôm tôi, cô thích tôi thế sao?”
Lời nói trêu ghẹo cùng ngang ngược thay trắng đổi đen của Tu Nghiêu làm Mật Nhuyễn vừa giận vừa ức, đôi mắt cô hoảng loạn đã phủ tầng lệ mỏng.
Cô ngước nhìn hắn, đôi môi đỏ mọng mím chặt, gần như sắp không thể chịu được nữa mà sẽ khóc ngay.
Cô rất ghét hắn, rất ghét.