Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Tu Mê Mật Ngọt

Chương 14: Đẹp hơn cả hoa, dịu dàng hơn cả ánh trăng

« Chương TrướcChương Tiếp »
Thông tin Thẩm Ức Triền điều tra được, băng nhóm xã hội đen tấn công Mật Đắc Nguyên là một trong những băng nhóm nhỏ lẻ đang gây loạn ở thành phố X.

Những băng nhóm này gần đây thay nhau quấy phá thành phố, đánh người, thu bảo kê thậm chí đi sinh sự khắp nơi.

Đó là lí do lần này Thẩm Ức Triền được gọi về để cùng Mật Đắc Nguyên xử lí.

Nhưng chuyện hai người họ không thể ngờ chính là Tu Nghiêu cũng nhúng tay về.

Ngoài mặt hắn là chủ tịch của Tu Thị nhưng sớm nhiều người đều nhận ra hắn liên quan đến tổ chức Truỵ — một tổ chức ngầm lớn mạnh nhất hiện tại.

Thẩm Ức Triền chỉ có thể đoán được, Tu Nghiêu từ thành phố Z đến thành phố X một phần muốn thu gọn những băng đảng kia, một phần là vì thứ hắn muốn Mật Đắc Nguyên giao ra.

Nhưng thứ đó là gì, Thẩm Ức Triền cũng không biết.

Thẩm Ức Triền sau khi thăm Mật Đắc Nguyên còn đang hôn mê nằm trên giường thì đi dạo trong vườn với Mật Nhuyễn.

Có thể thấy Mật Nhuyễn đều mang tâm trạng ủ rũ, buồn bã.

Thẩm Ức Triền nhìn tấm lưng nhỏ của Mật Nhuyễn thì đau lòng, hắn ta cất giọng dịu dàng.

“Nhuyễn Nhuyễn, đừng buồn nữa, anh Triền không muốn thấy em buồn.”

Mật Nhuyễn quay người nhìn Thẩm Ức Triền, trong đáy mắt trong veo của cô hiện ra tia ấm áp, đôi môi đỏ mọng như đoá hoa hồng nở ra nụ cười duyên dáng cướp đoạt hồn phách đối phương.

Thẩm Ức Triền nhịn không được, hắn ta tiến tới duỗi tay kéo Mật Nhuyễn vào lòng, cúi đầu không chút do dự hôn lên trán cô đầy cưng chiều.

Mật Nhuyễn mặt đỏ lựng xấu hổ cùng ngượng ngùng nhưng chợt nhớ, mái tóc cô sẽ không có mùi như lời Tu Nghiêu nói chứ?

Cô có chút dè chừng mà tránh đi, hành động này làm Thẩm Ức Triêng bất ngờ, trong lòng bỗng dâng lên cảm giác mất mát kì lạ.

“Sao thế Nhuyễn Nhuyễn?”

Mật Nhuyễn giơ tay làm thủ ngữ hỏi: “Em, em sợ người em có mùi.”

Thẩm Ức Triền lại lần nữa kinh ngạc, hắn ta bật cười xoa đầu cô: “Nhuyễn Nhuyễn à, gần đây em cứ lo chuyện rất kì lạ, em không biết người em rất thơm sao? Thơm hơn cả mùi túi hương cũng chẳng có loại nước hoa nào sánh bằng nếu được anh muốn mang em về bên cạnh để ngửi mỗi ngày.”

Là mùi thơm thanh khiết tự nhiên của thiếu nữ mới lớn, vô cùng dụ hoặc cũng vô cùng quyến rũ.

Mật Nhuyễn bị lời nói này làm cho mặt đỏ như quả cà chua, trước đây ai cũng nói những lời hay ý đẹp với cô cho nên cô luôn tin tưởng như thế cho đến khi gặp người đàn ông Tu Nghiêu đó.

Hắn không giống những người khác, hắn luôn châm chọc cô, giễu cợt cô thậm chí nói những lời rất đáng sợ như đòi bẻ cổ cô hay chê cô nấu tệ hoặc nói cô có mùi hôi.

Lần đầu cô bị người khác nói như thế nên trong lòng cứ nghĩ về điều đó mãi.

Một người lạ nói như thế, có phải những người khác đã lừa cô không?

Hay vốn dĩ mọi người không lừa cô mà Tu Nghiêu chỉ đang đùa bỡn cô?

Mật Nhuyễn thở dài, không hiểu được.

“Nhuyễn Nhuyễn của anh biết thở dài rồi sao?”

Thẩm Ức Triền cho rằng cô buồn phiền chuyện ba cô lại không rõ vì vấn đề khác.

Mật Nhuyễn lại quơ tay đáp: “Anh Triền, cảm ơn anh, Nhuyễn Nhuyễn rất vui khi anh Triền ở đây lúc này.”

Thẩm Ức Triền lại cười, ánh trăng hắt ánh sáng vàng lên gương mặt ôn nhu của hắn ta càng tô đậm nụ cười đầy dịu dàng.

“Nhuyễn Nhuyễn, hay là khi ba em tỉnh lại, chúng ta kết hôn đi, anh không chờ được nữa.”

Mật Nhuyễn sững người, sau đó như đoá phù dung nở rộ dưới mưa, đẹp đến xao xuyến lòng người.

Nụ cười của Mật Nhuyễn còn đẹp hơn cả hoa, dịu dàng hơn cả ánh trăng.

Nhận thấy điểm này, lòng Thẩm Ức Triền cuồn cuộn một sự mừng rỡ hiếm hoi, chầm chậm lan ra mọi ngóc ngách trong cơ thể sự hạnh phúc tràn ngập.

Hắn ta lần nữa kéo Mật Nhuyễn vào lòng, ngọt ngào tỳ trán lên trán cô: “Anh có thể hôn em không?”

Mật Nhuyễn như một tờ giấy trắng, cô hoàn toàn thuần khiết đến mức không ai nỡ vấy bẩn cô, thậm chí đến thời điểm này, cô còn chưa hiểu hôn là gì.

Mật Nhuyễn e thẹn giấu mặt đi càng làm Thẩm Ức Triền thêm say đắm, Mật Nhuyễn đẹp đến mức có lẽ thiên thần còn không thể so với cô.

“Nhuyễn Nhuyễn, ngẩng đầu lên.” Thẩm Ức Triền nhẹ giọng ra lệnh

Mật Nhuyễn nhẹ nâng đầu, ánh mắt long lanh nhìn Thẩm Ức Triền, hàng mi dài rung rinh trước gió, làm lòng hắn ta bồi hồi từng nhịp.

Thẩm Ức Triền cúi đầu, hơi thở nam tính vờn quanh người Mật Nhuyễn, cô không dám cử động, đứng im nhìn hắn ta đang tiến tới.

Khoảnh khắc đôi môi Thẩm Ức Triền gần chạm vào cánh môi của Mật Nhuyễn đột nhiên sột soạt một tiếng lớn làm cả hai giật mình.

Cả hai bị tiếng động làm cho khựng lại, một phút trở nên lúng túng.

Thẩm Ức Triền ho hai tiếng, hắn ta đứng thẳng người, không thể tiếp tục cho nên có chút luyến tiếc.

Hắn ta nhìn đến chỗ phát ra tiếng động, nơi từng cụm hoa nhài đang nhẹ lung lay trong gió, có lẽ là một con mèo hoang vừa chạy qua.

“Nhuyễn Nhuyễn về phòng nghỉ đi, đã tối rồi, ngày mai anh Triền lại đến.”

Mật Nhuyễn còn ngượng đến đỏ chín mặt, cô chỉ gật đầu mạnh sau đó vội vã chạy về khu phía tây.

Nhìn Mật Nhuyễn bỏ chạy vì ngại, Thẩm Ức Triền khẽ cười, ánh mắt hắn ta nhìn đến cụm hoa nhài, bước chân tiến tới xem thử.

Chẳng có gì cả, chỉ có một vài viên đá nằm lẫn trong cát đất.

Từ xa, đôi mắt lạnh lẽo của người đàn ông khẽ phát sáng, chậm rãi ném một viên đá xuống đất.
« Chương TrướcChương Tiếp »