Mặt Mật Nhuyễn từ trắng bệch chuyển sang đỏ gắt, thậm chí Tu Nghiêu còn thấy tai cô đỏ ửng cả lên.
Ánh mắt Tu Nghiêu khẽ động, trực diện nhìn gương mặt hồng hào bên dưới.
Ánh mắt ấy sâu thẳm như muốn cuốn lấy cô, Mật Nhuyễn lúng túng quay mặt đi.
Tu Nghiêu cúi thấp người, hơi thở phả nhẹ lên trán cô, giọng hắn trầm khàn: “Mật Nhuyễn tiểu thư, cô đang ngại sao?”
Mật Nhuyễn bị hơi thở nóng bỏng nam tính của người đàn ông vây quanh chỉ muốn thoát ra, mùi long đản hương tràn ngập trong không khí khẳng định sự hiện diện quá lớn của hắn.
Cô muốn thoát ra, người khẽ dịch chuyển nhưng vừa động đậy, eo liền bị một cánh tay rắn chắc siết chặt, không cho cô cơ hội lùi lại.
“Mật Nhuyễn tiểu thư.”
Giọng Tu Nghiêu khẽ gọi tên cô lần nữa, kéo dài và đầy ẩn ý.
Hắn áp sát hơn, gương mặt chỉ còn cách cô vài phân, đủ để cảm nhận từng nhịp thở nóng rực giao nhau trong không gian chật hẹp.
Mật Nhuyễn nghiêng đầu tránh né nhưng bàn tay hắn như có ma lực khiến cô chẳng thể nào trốn đi.
Ánh mắt kia quá mức mãnh liệt, từng ánh nhìn như muốn gặm nhấm mọi lớp phòng bị trong cô.
Tu Nghiêu nhếch môi, nụ cười nửa miệng đầy nguy hiểm: “Cô đang đỏ mặt vì việc mái tóc của cô hay vì tôi?”
Mật Nhuyễn cả kinh tròn mắt nhìn Tu Nghiêu, đột ngột, cánh tay hắn buông lỏng khiến Mật Nhuyễn không kịp đề phòng mà đứng không vững cả người loạng choạng ngã về phía sau.
Theo phản xạ liền đưa tay vịn vào bất cứ thứ gì gần nhất mà trong khoảnh khắc đó, thứ duy nhất ở gần cô chính là Tu Nghiêu.
Bàn tay nhỏ bé chạm vào l*иg ngực rắn chắc của hắn mà bám lấy kéo lại, cơ thể cô gần như đổ vào người hắn.
Một khoảng im lặng ngắn ngủi phủ xuống, không khí dường như đông cứng lại.
Tu Nghiêu cúi đầu nhìn bàn tay trắng muốt của cô đang đặt nơi ngực mình, ánh mắt càng lúc càng sâu như vực thẳm.
“Mật Nhuyễn tiểu thư thì ra cô muốn nhào vào lòng tôi như vậy.” hắn nói với giọng trầm thấp và pha chút đùa cợt
Mật Nhuyễn như bị bỏng tay, vội rút lại, cô lùi về sau một bước nhưng đôi chân vẫn run lên vì tình huống vừa rồi, cô cắn môi, mặt đỏ như sắp bốc cháy.
Người đàn ông này trêu đùa cô.
Hắn khẽ bật cười, tiếng cười trầm thấp khi nhìn cô không thể phản kháng lại hắn, ý vị châm chọc càng hiện rõ trên gương mặt anh tuấn ma mị kia.
“Chuyện của Đại tướng thật sự đáng tiếc nhưng tiểu thư đừng quá lo, người tốt sẽ gặp phước lành.”
Mật Nhuyễn đứng trân trân nhìn hắn, tưởng rằng hắn có ý tốt, nào ngờ hắn vừa im được vài giây đã tiếp tục lên tiếng.
“Nhưng tôi không biết liệu Đại tướng có phải người tốt không.”
Mật Nhuyễn siết chặt tay lại, móng tay cắm vào lòng bàn tay, ánh mắt bỗng trở nên sắc lạnh.
Ánh nhìn vừa rồi còn hoảng hốt, lúng túng bao nhiêu, giờ phút này lại như phủ một tầng băng mỏng.
Cô biết hắn không biết thủ ngữ nhưng cô vẫn ngoan cố sử dụng: “Anh không được nói ba tôi như thế.”
Tu Nghiêu hơi nghiêng đầu, ánh mắt không hề tránh né vẻ giận dữ kia mà còn lộ rõ tia hứng thú bởi vì hắn có thể đoán được ý của cô đang muốn nói gì.
“Tôi chỉ đang nêu ra một khả năng. Sự thật thường không đẹp như người ta mong muốn, đúng không?”
Mật Nhuyễn hít sâu một hơi, ép bản thân giữ bình tĩnh hơn.
“Mong là Đại tướng mau khỏe.”
Tu Nghiêu nở nụ cười lạnh, gương mặt hoàn mỹ như được phủ thêm một tầng băng sương, khó đoán và đầy nguy hiểm.
Nụ cười hắn không mang ý chúc phúc mà giống như đang trào phúng hoặc thậm chí cảnh cáo.
Mật Nhuyễn nhìn bóng lưng cao lớn của Tu Nghiêu rời đi trong lòng dâng lên một cơn lạnh buốt khó tả.
Cô không rõ vì sao từng lời nói, từng ánh mắt thậm chí cả hơi thở của Tu Nghiêu lại như đang dồn ép cô vào góc tối khiến cô không thể không nghi ngờ rốt cuộc hắn đến đây vì điều gì, hắn không đơn giản là một vị khách của ba cô.
Căn phòng bỗng trở nên im ắng đến đáng sợ.
Mật Nhuyễn đứng yên hồi lâu, trái tim đập mạnh trong l*иg ngực.