Mật Nhuyễn như ngồi trên đống lửa nhìn cánh cửa phòng đóng thì một cổ bất an sợ hãi vây hãm lấy cô đến nghẹt thở.
Cô nhìn đến Hàn Tĩnh, hắn ta vẫn đang tự trách.
Cô chạy tới trước mặt hắn ta, sử dụng thủ ngữ hỏi: “Vì sao ba em bị thương?”
“Tiểu thư, là tôi sơ suất, không ngờ có mai phục.”
Mật Nhuyễn tái mét mặt mày, trắng hơn cả tờ giấy, cô lo cho an nguy của ba mình, từng khớp ngón tay hồng hào trở nên trắng bệch, nước mắt không ngừng chảy dọc hai bên gò má.
Mà cô lại không nói được chỉ có thể phát ra âm thanh nghẹn ngào đáng thương.
“Tiểu thư, Đại tướng sẽ không sao, cô đừng lo.” Hàn Tĩnh vội trấn an cô
Hàn Tĩnh không dám lau nước mắt cho Mật Nhuyễn, dù cho Mật Đắc Nguyên xem hắn ta là con trai trong nhà, Mật Nhuyễn xem hắn ta như anh trai thì hắn ta vẫn luôn tự nhắc không được có suy nghĩ quá phận.
“Tiểu thư, người khóc rất xấu đó.” Hàn Tĩnh nói xong lấy ra chiếc khăn đưa cho Mật Nhuyễn
Mật Nhuyễn sụt sùi cầm lấy nhưng hốc mắt đỏ hoe ứa đầy nước, lúc Mật Nhuyễn khóc tựa như tất cả đều làm ra chuyện sai trái có lỗi với cô, tự giác nhận hết lỗi lầm về mình.
Hàn Tĩnh siết nhẹ hai tay, cảm giác bất lực cứ dâng lên trong lòng. Nếu được, hắn ta nguyện gánh thay cô nỗi sợ hãi này.
Cô vẫn luôn là tiểu thư dịu dàng, mềm mỏng như dòng nước chưa từng phải đối mặt với cảnh sinh ly tử biệt.
Thẩm Ức Triền đến ngay sau đó, vừa hay tin Mật Đắc Nguyên bị một nhóm xã hội đen mai phục thì Thẩm Ức Triền đã vội cho đội quân viện trợ nhưng đã quá muộn, ông ấy vẫn trúng đạn.
Ánh mắt Thẩm Ức Triền căng ra tia lạnh lẽo, hắn ta sải chân tới chỗ Mật Nhuyễn đang đứng trước cửa, bàn tay duỗi ra kéo cô ôm vào lòng.
“Nhuyễn Nhuyễn đừng sợ, ba em không sao đâu.”
Có điểm tựa tinh thần, Mật Nhuyễn vốn đã ngưng khóc lại bắt đầu khóc nhiều hơn, thấm ướt lên đồ quân phục trang nghiêm của Thẩm Ức Triền.
Thẩm Ức Triền nhẹ nhàng vỗ lưng cô an ủi, ấm áp cúi đầu hôn lên mái tóc cô như một cách trấn an.
“Nhuyễn Nhuyễn đừng khóc, ba em biết em khóc vì ông ấy sẽ rất buồn đó.”
Mật Nhuyễn nhẹ gật đầu, cô vẫn chui rúc trong l*иg ngực ấm của Thẩm Ức Triền, hàng mi dài khẽ run, ôm lấy hắn ta cảm nhận hơi ấm.
Phía sau, Hàn Tĩnh nhìn thấy cảnh này chỉ nhẹ cúi đầu, không dám nhìn thêm.
Chẳng ai hay biết, cùng lúc đó cũng có một đôi mắt sắc lạnh như chim ưng đang nhìn màn ân ái âu yếm trước mặt, đáy mắt kết băng lạnh.
~
Tình hình Mật Đắc Nguyên không khả quan, mặc dù đạn không bắn trúng chỗ hiểm nhưng lại ngay vị trí gần tim, chỉ lệch vài phân là mất mạng tại chỗ.
Bác sĩ sẽ liên tục theo dõi tình hình, Mật Nhuyễn sau khi thăm ông ấy trong tình trạng hôn mê thì lại càng lo âu rơi thêm nước mắt.
Cô mất mẹ từ nhỏ, chỉ có người ba này, cô chưa từng nghĩ một ngày nào đó sẽ mất đi ông, cô không biết nên đối mặt thế nào.
Nghĩ đoạn, Mật Nhuyễn muốn đi thắp nhang cho tổ tiên để mong phù hộ cho Mật Đắc Nguyên bình an vô sự.
Ánh trăng lửng lơ trên trời đêm lại đang bị mây trắng che khuất, chỉ còn một vệt tròn sáng mờ nhạt.
Hương hoa lài thoang thoảng bên cánh mũi, tà váy lụa nhẹ nhàng tung bay theo từng chuyển động của Mật Nhuyễn.
Cô bước vào từ đường của Mật Gia, nơi linh vị tổ tiên được bài trí trang nghiêm giữa chính điện.
Sau khi thắp nhang, cô bái lạy cầu khấn trong lòng lại quỳ bên dưới thành tâm cầu nguyện.
Nước mắt không kìm được lại tràn xuống, rơi lên mu bàn tay nhỏ bé.
Mật Nhuyễn cắn nhẹ môi, cố nén tiếng nấc.
Cô quỳ rất lâu cho đến khi đầu gối tê dại khi đứng lên lại chẳng đứng vững được mà nghiêng ngả suýt té.
Đột nhiên có một bàn tay vòng ngang eo cô đỡ cô lại.
Mật Nhuyễn mở mắt.
Không hiểu vì sao, một cơn ấm áp len vào lòng cô.
Cô ngẩng đầu nhìn, trong đáy mắt đen long lanh của cô hiện ra gương mặt anh tuấn của Tu Nghiêu.
Tu Nghiêu nghiêng nhẹ đầu nhìn người con gái trong vòng tay, bàn tay to lớn của hắn có thể cảm nhận được chiếc eo mềm thon nhỏ của cô.
Người con gái này, tại sao chỗ nào cũng mềm như thế?
Cái eo này, thật sự quá nhỏ, hắn e là chỉ một tay hắn cũng đủ nắm được nó.
Nhưng nó lại rất mềm, vừa nhỏ vừa mềm, tựa như chỉ cần một cái siết nhẹ cũng đủ khiến cô tan biến trong lòng hắn.
Tu Nghiêu bất giác siết nhẹ cánh tay như để xác nhận rằng cô thực sự đang ở đây, ngay trong vòng tay mình.
Mật Nhuyễn khẽ động đậy, ánh mắt cô vẫn chưa rời khỏi gương mặt kia dù thế nào cô vẫn không thể nào đoán được hắn đang nghĩ gì.
Mật Nhuyễn cựa quậy người muốn thoát ra, Tu Nghiêu cúi đầu, ánh mắt tối lại.
Hắn không buông mà ngược lại còn giữ chặt hơn một chút.
“Tiểu thư thật sự muốn tôi buông ra sao?” Giọng hắn trầm, gần như là thầm thì bên tai cô khiến người ta run lên
Mật Nhuyễn siết nhẹ tay, đôi môi mím lại.
Cô muốn tránh khỏi ánh mắt ấy nhưng lại không dám nhúc nhích.
Bởi vì chính cô cũng biết đôi chân cô bây giờ, không còn đủ sức để đứng vững.
Khoảnh khắc im lặng chợt kéo dài, trong không gian chỉ còn lại hơi thở của hai người đan xen chạm vào nhau như thể một loại ám ảnh dịu dàng.
Cho đến khi giọng nói của hắn lần nữa vang lên: “Tóc tiểu thư, có mùi hôi đó.”
Mật Nhuyễn trừng mắt, cô không nghĩ hắn sẽ nói thế, gương mặt cô tức khắc đỏ bừng.
Tu Nghiêu vẫn giữ nguyên gương mặt điềm tĩnh nhưng khóe môi lại khẽ nhếch lên.
“Tiểu thư nên gội sạch hãy để người khác chạm vào mà nếu tiểu thư để người khác chạm vào rồi thì càng nên đi gội lại bởi vì chưa hẳn người đó sạch sẽ đâu.”
Mật Nhuyễn mơ hồ, đột nhiên nhớ ra gì đó, khi nãy Thẩm Ức Triền hôn lêи đỉиɦ đầu cô, có phải hắn ta cũng thấy hôi không?
Càng nghĩ mặt Mật Nhuyễn càng khó coi, thật sự, rất khó ngửi sao?