Chương 11: Nếu bẻ gãy thì sao?

Mật Nhuyễn nhìn chiếc chân thon dài sau chiếc quần âu sang trọng của người đàn ông vẫn chắn ngang chân cô thì dùng chân mình đá nhẹ vào chân hắn.

Tu Nghiêu vẫn đang điềm tĩnh ăn từng muỗng súp, không phản ứng.

Hắn chỉ thấy có cái gì đó mềm mềm liên tục đá đá chân hắn chẳng có chút lực sát thương, hoá ra là cái chân nhỏ của Mật Nhuyễn.

Thật mềm.

Nếu bẻ gãy thì sao?

Trên người cô vì sao cái gì cũng mềm, cổ mềm mà chân cũng mềm, thật muốn bóp nát.

Mật Nhuyễn có chút giận dữ dứt khoát đá mạnh một cái nhưng ngay sau đó cô nhăn mặt, chân người đàn ông này làm từ đá hay sao mà cứng như thế.

“Nhuyễn Nhuyễn sao thế?” Thẩm Ức Triền thấy biểu hiện lạ của cô thì quan tâm hỏi

Mật Nhuyễn vội xua tay, cô nghe tiếng hừ cười của người đàn ông bên cạnh thì càng thêm ai oán.

Tu Nghiêu vẫn không rút chân về, có vẻ như đang hưởng thụ hơn, hắn ăn hết chén súp xong còn thuận tay cầm một chiếc bánh tart trứng lên ăn.

Có thể thấy tâm trạng của hắn rất tốt.

Mật Nhuyễn thở dài bất lực khi không lung lay được chiếc chân của hắn, cô đành chấp nhận để hắn quấy rầy mình.

Bữa ăn kết thúc hoàn toàn trong im lặng.

“Cảm ơn đã chiêu đãi, món ăn hôm nay đều rất ngon, chỉ là bánh hơi ngọt.”

Nói xong hắn cầm khăn lau miệng sau đó kéo ghế đứng lên, động tác tao nhã chỉnh lại chiếc áo vest, khoé môi nhếch nhẹ mà xoay người rời đi.

Lúc hắn rời đi, ánh mắt lại quét ngang gương mặt xinh đẹp của người con gái vẫn đang sững người ngây ngốc.

“Nhuyễn Nhuyễn, sau này con hạn chế đừng ở gần hắn.” Mật Đắc Nguyên nghiêm giọng nhắc nhở

Mật Nhuyễn giật mình, khi này mới khôi phục tinh thần, cô gật đầu xem như đã nghe.

Trong ánh mắt trong trẻo của cô hiện lên tia phức tạp, rốt cục ý định của Tu Nghiêu là gì.

~

Tiểu Hồng Tử đã đỡ hơn rất nhiều, nhìn nó đi lại vui chơi trong chiếc l*иg, Mật Nhuyễn cảm thấy rất vui.

Cô vẫn chưa biết lai lịch của Tu Nghiêu là gì lại có thể để ba cô giữ lại ở biệt phủ lâu như thế mà hắn còn có thái độ không xem ai ra gì, rõ ràng là khách nhưng có cảm giác là kẻ thù đúng hơn.

“Tiểu thư, đến giờ học vẽ rồi.” Người làm thấy cô thẫn thờ liền tốt bụng nhắc cô

Mật Nhuyễn phản ứng đáp bằng cái gật đầu, cô đưa l*иg chim cho người làm để họ mang về phòng của cô.

Mật Nhuyễn tự di chuyển đến phòng vẽ, cô giáo dạy cô hôm nay là cô Nhi đã đến chờ sẵn trong phòng.

“Nhuyễn Nhuyễn, hôm nay chúng ta sẽ học vẽ tranh thủy mặc nhé.” Cô Nhi mỉm cười dịu dàng khi thấy Mật Nhuyễn bước vào

Mật Nhuyễn gật đầu nhẹ, cô đi đến giá tranh, ngồi xuống vị trí quen thuộc bên khung cửa sổ.

Ngoài sân, ánh nắng nhạt chiếu qua tán cây, in bóng rung rinh lên tờ giấy vẽ.

Cô cầm lấy cây bút lông nhưng không vội đặt xuống giấy.

Trong đầu cô vẫn là hình ảnh của Tu Nghiêu, người đàn ông lạnh lùng, bí ẩn, ánh mắt như có thể nhìn thấu mọi tâm tư người khác.

“Vậy thì chúng ta bắt đầu nhé.” Cô Nhi nhẹ nhàng dẫn dắt

Tay cô bắt đầu chuyển động, từng nét mềm mại hiện lên giấy, hòa quyện trong sự lặng im của căn phòng chỉ có tiếng gió và mùi thơm nhè nhẹ của trà nóng bên cửa sổ.

Thời gian chầm chậm trôi qua, từng vệt nắng rực rỡ dần nhạt đi.

Mật Nhuyễn vẫn tập trung cao độ cho đến khi bên ngoài truyền đến tiếng bước chân dồn dập.

Cô dừng bút, nghiêng đầu nhìn ra ngoài, tiếng bước chân ngày càng nhiều sau đó người làm chạy vào phòng vẽ.

“Tiểu thư, đại tướng, ngài ấy bị thương.”

Lạch cạch.

Cây bút vẽ nằm trong tay Mật Nhuyễn rơi xuống sàn nhà tạo âm thanh vang dội.

Cô đứng bật dậy, ánh mắt bỗng chốc biến sắc, từ tĩnh lặng trở thành hỗn loạn, tim như ngừng đập trong một nhịp.

Không đợi nghe thêm lời nào, Mật Nhuyễn đã chạy ra khỏi phòng vẽ, vạt váy lụa mỏng lướt qua như cánh bướm.

Không khí khẩn trương bao trùm.

Người làm qua lại hối hả, vài người mang theo băng gạc, vài người xách nước nóng.

Mật Nhuyễn chen vào trong đám đông đúng lúc họ khiêng Mật Đắc Nguyên vào trong phòng của ông ấy.

Máu thấm ướt một bên áo, sắc mặt tái nhợt.

Mật Nhuyễn chạy tới nắm tay ông, nước mắt nhanh chóng rơi ra lã chã, nức nở không thốt ra tiếng.

Mật Đắc Nguyên còn chút lý trí, nắm lấy tay Mật Nhuyễn vỗ vỗ trấn an.

Bác sĩ cùng y tá đến ngay sau đó liền xử lý vết thương cho ông ấy, đồng thời đuổi hết mọi người ra ngoài.